Bức Thư Dưới "Tọa Độ Lửa" Và Nụ Cười Tuổi Hai Mươi: Chuyện Về Nữ Tiểu Đội Trưởng Võ Thị Tần
Có một triết gia từng nói: "Kẻ vĩ đại không phải là người làm nên những điều phi thường, mà là người làm những điều bình thường bằng một trái tim phi thường". Trong những năm tháng rực lửa của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, trên dọc dài dải đất hình chữ S, đã có hàng triệu trái tim phi thường như thế. Họ là những chàng trai, cô gái mười tám, đôi mươi, mang trong mình bầu máu nóng và lý tưởng giải phóng dân tộc. Trong khuôn khổ cuộc thi "Câu chuyện thời hoa lửa", tôi muốn
Ngã ba Đồng Lộc – Nơi sự sống nảy mầm từ cái chết
Để hiểu được sự vĩ đại của Võ Thị Tần, chúng ta phải trở về với bối cảnh
khốc liệt của Ngã ba Đồng Lộc (Can Lộc, Hà Tĩnh) những năm 1968.
Nơi đây là yết hầu giao thông quan trọng bậc nhất trên tuyến đường mòn
Hồ Chí Minh, là huyết mạch nối liền hậu phương miền Bắc với tiền tuyến
miền Nam. Nhận rõ vị trí chiến lược này, đế quốc Mỹ đã tập trung toàn
lực lượng không quân trút xuống đây hàng vạn tấn bom đạn. Có những
ngày, mảnh đất nhỏ bé này phải oằn mình hứng chịu hàng chục trận bom,
đất đá bị cày xới nát vụn, không một nhành cây ngọn cỏ nào có thể
nguyên vẹn.
Đối mặt với "tọa độ chết" ấy không phải là những binh đoàn thiết giáp,
mà là những người Thanh niên xung phong với vũ khí chủ yếu là cuốc,
xẻng và một lòng quả cảm vô song. Trong đó, Tiểu đội 4 (thuộc Đại đội
552) do người thiếu nữ 24 tuổi Võ Thị Tần làm Tiểu đội trưởng, chịu
trách nhiệm san lấp hố bom, giữ vững mạch máu giao thông.
Chân dung người chị cả kiên cường
Võ Thị Tần sinh năm 1944 tại vùng quê nghèo Thiên Lộc, Can Lộc, Hà
Tĩnh. Chị bước vào chiến trường mang theo nhiệt huyết của tuổi thanh
xuân và vóc dáng nhỏ nhắn của một người con gái miền Trung. Thế
nhưng, trong khói bom mù mịt, vóc dáng ấy lại là điểm tựa vững chắc
cho 9 cô gái trong tiểu đội.
Là tiểu đội trưởng, chị Tần luôn là người nhận về mình những phần việc
hiểm nguy nhất. Khi có bom nổ chậm, chị giành phần rà phá; khi san lấp
mặt đường, chị luôn đứng ở vị trí mũi nhọn. Chị không chỉ là người chỉ
huy, mà còn là người chị cả ân cần, chăm lo từng bữa ăn, giấc ngủ, vá
từng manh áo rách cho các em trong tiểu đội. Trong nhật ký và lời kể của
những người đồng đội năm xưa, Võ Thị Tần hiện lên với nụ cười tươi
tắn, mái tóc đen dài và một tinh thần lạc quan đến kỳ lạ giữa bến bờ sinh
tử.
Bức thư gửi mẹ – Bản anh hùng ca của sự lạc quan
Điều khiến cái tên Võ Thị Tần khắc sâu vào tâm khảm của muôn triệu
người Việt Nam không chỉ là sự dũng cảm trên mặt trận, mà còn là bức
thư tay chị gửi cho mẹ vào ngày 19 tháng 7 năm 1968 – chỉ 5 ngày trước
khi chị trút hơi thở cuối cùng. Bức thư ấy là hiện thân rõ nét nhất cho tinh
thần "thời hoa lửa".
Giữa chiến trường ác liệt, nơi ranh giới giữa sự sống và cái chết vô cùng
mong manh, người ta không tìm thấy một lời than vãn hay run sợ nào
trong thư của chị. Trái lại, đó là những dòng chữ tràn ngập tình yêu
thương và sự hóm hỉnh, lãng mạn của tuổi trẻ:
"Mẹ ơi, ở đây có vui lắm mẹ ạ. Ban đêm chúng nó thắp đèn
để chúng con làm đường đấy... Mẹ ạ, dạo này chúng con sắm
được nhiều đồ dùng rồi, bát đĩa, xoong nồi, cả chậu giặt
nữa... Chúng con ở đây vui lắm, mẹ đừng lo cho con, ở nhà
mẹ nhớ giữ gìn sức khỏe..."
Chị gọi pháo sáng của giặc là "đèn thắp cho chúng con làm đường". Sự
khốc liệt của chiến tranh đã bị bẻ gãy trước tinh thần lạc quan và khí
phách hiên ngang của người con gái Việt Nam. Chị giấu đi những gian
khổ, giấu đi cái chết đang rình rập trên đỉnh đầu để mẹ ở quê nhà được
yên lòng. Bức thư ấy không chỉ là tình mẫu tử thiêng liêng, mà còn là một
tuyên ngôn tĩnh lặng về sức sống mãnh liệt của một thế hệ "Xẻ dọc
Trường Sơn đi cứu nước / Mà lòng phơi phới dậy tương lai".
Sự hy sinh hóa tượng đài bất tử
Ngày 24 tháng 7 năm 1968, một ngày định mệnh. Lịch sử ghi nhận, từ
sáng sớm đến chiều, Đồng Lộc bị đánh phá liên tục. 16h30, trận bom thứ
15 trong ngày giội xuống. Một quả bom đã rơi trúng căn hầm nơi chị Tần
và 9 đồng đội vừa rút vào trú ẩn sau khi san lấp xong mặt đường. Cả trận
địa lặng đi. Đồng đội lao đến đào bới trong tuyệt vọng.
10 cô gái ra đi khi tuổi đời còn quá trẻ, chưa ai lập gia đình, có người
chưa từng nhận một nụ hôn. Chị Võ Thị Tần ngã xuống ở tuổi 24, để lại
dang dở những ước mơ, để lại bức thư gửi mẹ vĩnh viễn không có hồi âm
thứ hai. Họ đã lấy máu xương của mình để lấp hố bom, giữ cho những
chuyến xe lăn bánh tiến về miền Nam ruột thịt.
Lời kết
"Câu chuyện thời hoa lửa" về nữ Thanh niên xung phong Võ Thị Tần đã
lùi xa hơn nửa thế kỷ, nhưng sức lay động của nó vẫn vẹn nguyên. Bức
thư của chị ngày ấy, nụ cười của chị ngày ấy đã hóa thân vào dáng hình
xứ sở, trở thành tượng đài bất tử về chủ nghĩa anh hùng cách mạng.
Thế hệ chúng ta hôm nay, những người đang được thụ hưởng nền hòa
bình được đánh đổi bằng máu và nước mắt của các thế hệ đi trước, xin
được cúi đầu tri ân sâu sắc. Viết về chị Tần, viết về những cô gái Đồng
Lộc, không chỉ để tưởng nhớ một thời đạn bom khói lửa, mà còn để tự soi
chiếu lại mình. Chúng ta cần sống sao cho xứng đáng với những nụ cười
đã tắt ở tuổi hai mươi, xứng đáng với "thời hoa lửa" kiêu hùng mà lớp lớp
cha anh đã dày công thắp sáng.


