“BỨC THƯ GIỮA TRẬN ĐỊA”
Trong một lần làm nhiệm vụ giữ tuyến liên lạc tại bến sông, tiểu đội của Lê Văn Hòa phải đối mặt với tình huống nguy hiểm khi địch xuất hiện trinh sát. Trong khoảnh khắc căng thẳng, một bức thư chưa kịp gửi về quê trở thành điểm tựa tinh thần cho người lính trẻ Nguyễn Văn Tâm. Nhờ sự bình tĩnh và phối hợp của đồng đội, tiểu đội đã giữ vững trận địa an toàn.
Tôi là Lê Văn Hòa, một người lính thông tin từng tham gia giữ tuyến liên lạc ở khu vực bến sông phía tây chiến trường. Đến bây giờ, mỗi khi nhớ lại buổi chiều hôm ấy, tôi vẫn không quên được hình ảnh của đồng đội mình — những con người rất trẻ nhưng mang trong tim cả một bầu trời trách nhiệm.
Hôm đó, tiểu đội chúng tôi gồm bảy người nhận nhiệm vụ giữ chốt tại một căn chòi gỗ nhỏ bên bờ sông. Nơi ấy hoang vắng, chỉ có tiếng gió và tiếng nước chảy. Căn chòi cũ kỹ, mái lá đã mục, mỗi lần gió mạnh lại phát ra tiếng kẽo kẹt.
Trong số chúng tôi, Nguyễn Văn Tâm là người trẻ nhất. Tâm mới đôi mươi, hay cười nhưng ít nói. Hôm ấy, cậu ngồi lặng ở một góc, tay cầm một mảnh giấy đã gấp nhiều lần.
Tôi hỏi khẽ:
“Thư nhà à?”
Tâm gật đầu. Giọng nhỏ:
“Em chưa kịp gửi… chắc mẹ đang chờ.”
Không ai nói thêm gì. Ở chiến trường, có những nỗi nhớ không cần diễn tả.
Chiều dần chuyển sang tối. Sương bắt đầu phủ lên mặt sông. Tiểu đội trưởng Trần Quốc Lực đi kiểm tra từng vị trí, nhắc nhỏ:
“Giữ cảnh giác cao độ. Đêm nay có thể không yên.”
Quả thật, khoảng gần nửa đêm, từ phía bờ bên kia sông xuất hiện ánh đèn pin quét ngang mặt nước. Tất cả chúng tôi lập tức nằm im. Không ai dám thở mạnh.
Tiểu đội trưởng ra hiệu:
“Tắt mọi nguồn sáng.”
Ngọn lửa nhỏ dùng để nấu cơm sắn được dập ngay lập tức. Căn chòi chìm vào bóng tối hoàn toàn.
Ánh đèn bên kia sông quét đi quét lại nhiều lần, dừng khá lâu ở khu vực chòi gỗ. Không khí căng như dây đàn.
Tôi thấy tay Tâm siết chặt mảnh thư, đến mức các nếp giấy hằn rõ lên ngón tay.
Một lúc sau, một tiếng cú vọ vang lên từ phía rừng — tín hiệu an toàn đã định trước.
Tiểu đội trưởng khẽ ra hiệu giữ nguyên vị trí.
Khoảng vài phút sau, ánh đèn bên kia sông tắt hẳn. Tiếng động rút lui xa dần.
Cả tiểu đội vẫn nằm im thêm một lúc nữa rồi mới dám thở ra nhẹ nhõm.
Tâm lúc ấy ngồi dậy, nhìn về phía dòng sông tối đen:
“Em cứ nghĩ… chắc không còn kịp gửi thư nữa.”
Tiểu đội trưởng Lực đặt tay lên vai Tâm:
“Còn sống là còn đường gửi. Còn chiến đấu là còn ngày gặp lại.”
Đêm hôm đó, ngọn lửa nhỏ lại được nhóm lên, nhưng che rất kỹ để không lộ ánh sáng. Ánh lửa hắt lên gương mặt từng người — vừa ấm, vừa lặng.
Tâm gấp lại bức thư, cẩn thận cất vào túi áo ngực.
Tôi nhớ rõ, trước khi nằm xuống nghỉ, cậu ấy nói một câu rất nhỏ:
“Nếu mai em còn sống, em sẽ tự mang thư về cho mẹ.”
Không ai biết trước điều gì sẽ xảy ra trong chiến tranh.
Nhưng đêm ấy, giữa bến sông lạnh và bóng tối dày đặc, chúng tôi vẫn tin rằng: chỉ cần còn đồng đội bên cạnh, thì ngọn lửa trong lòng người lính sẽ không bao giờ tắt.



