Bức thư gửi người đồng đội đã hy sinh
Nhiều năm sau chiến tranh, ông Đỗ Văn Lương vẫn có thói quen viết thư cho một người đồng đội đã hy sinh.
Ông biết người bạn không thể đọc được.
Nhưng ông vẫn viết.
Trong thư, ông kể:
“Quê mình giờ thay đổi nhiều rồi. Đường làng đã rộng hơn. Trẻ con được đi học đầy đủ. Những điều chúng ta từng mong ước nay đã thành hiện thực.”
Mỗi năm một lá thư.
Ông không gửi đi.
Ông cất vào một chiếc hộp.
Có người hỏi:
“Bác viết cho ai?”
Ông trả lời:
“Cho một người mà tôi không muốn quên.”
Một lần, ông đưa lá thư cho một nhóm đoàn viên đọc.
Cuối thư có một câu:
“Bạn ơi, chúng tôi vẫn sống, vẫn làm việc và vẫn nhớ bạn.”
Các bạn trẻ rất xúc động.
Ông Lương nói:
“Người đã hy sinh không cần chúng ta thương hại. Điều họ mong muốn nhất có lẽ là thế hệ sau được sống một cuộc đời bình yên và có ích.”
Đó là lý do ông vẫn viết những lá thư không người nhận.



