Bức thư không bao giờ gửi
Trong những năm chiến đấu, ông Trần Văn Minh thường viết thư cho mẹ nhưng nhiều lá thư không kịp gửi. Hơn nửa thế kỷ sau, những dòng chữ cũ vẫn được ông gìn giữ. Đó là câu chuyện về tình mẫu tử, tình đồng đội và nỗi nhớ quê hương của một người lính.
Trong chiếc hộp gỗ nhỏ đặt ở góc tủ, ông Trần Văn Minh vẫn giữ một tập thư đã ngả màu. Đó là những lá thư ông viết trong những năm chiến đấu nhưng không phải lá nào cũng đến được tay mẹ.
Ông nhập ngũ khi mới ngoài hai mươi tuổi. Những ngày ở chiến trường, mỗi khi có thời gian nghỉ, ông thường lấy giấy ra viết vài dòng. Ông kể rằng mình luôn cố viết những điều vui, chẳng bao giờ kể với mẹ về bom đạn hay những lần cận kề cái chết.
“Con vẫn khỏe. Đơn vị con mọi người đoàn kết. Mẹ cứ yên tâm.”
Chỉ vài câu đơn giản như vậy được lặp đi lặp lại trong nhiều lá thư.
Có một lá thư ông viết sau khi một người bạn thân hy sinh. Ông đã ngồi rất lâu, không biết phải kể với mẹ thế nào. Cuối cùng, ông gấp lá thư lại và giữ bên mình. Ông sợ nếu gửi đi, mẹ sẽ càng lo lắng cho người con đang ở chiến trường.
Sau ngày hòa bình, ông mang những lá thư về nhà. Mẹ ông lúc ấy đã già. Bà đọc từng lá thư, nhiều lần đưa tay lau nước mắt.
Hơn năm mươi năm trôi qua, ông Minh vẫn giữ chúng như báu vật. Ông nói những lá thư ấy không chỉ là câu chuyện riêng của gia đình mình mà còn là một phần ký ức của cả thế hệ.
Mỗi khi nhìn lại, ông càng thấm thía rằng phía sau mỗi người lính ngoài chiến trường luôn có một mái nhà chờ đợi.



