Cựu chiến binh

BỨC THƯ KHÔNG ĐỊA CHỈ

Giữa chiến tranh, một chiến sĩ liên lạc nhận nhiệm vụ mang thư từ chiến trường về hậu phương. Nhưng người nhận đã hi sinh trước đó. Bức thư không thể gửi đi, được giữ lại như một kỷ vật thiêng liêng, ghi lại những lời cuối cùng của người lính nơi trận địa.

Hà Tĩnh20/04/2026Nguyễn Hải Nam (Xã Kỳ Thượng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Nguyễn Văn Phúc, từng làm công tác thông tin – hậu cần trong thời chiến.

Có những bức thư không chỉ là giấy và mực, mà là cả một nỗi lòng của người lính.

Hôm đó, Bùi Văn Hải nhận nhiệm vụ mang một bức thư từ chiến trường về hậu phương.

Hải là người cẩn thận, luôn giữ thư trong túi áo ngực, bọc kỹ bằng nilon để tránh ướt.

Trước khi đi, một đồng đội nói:
“Nhớ đưa tận tay người nhận nhé.”

Hải gật đầu:
“Yên tâm.”

Nhưng đường về không hề dễ dàng.

Trận địa vừa trải qua một đợt pháo kích, đường liên lạc bị gián đoạn.

Hải phải đi vòng qua nhiều khu vực rừng rậm, có nơi còn đang bị phong tỏa.

Sau nhiều ngày vượt rừng, cuối cùng cậu cũng đến được địa điểm cần thiết.

Nhưng khi hỏi người nhận bức thư, Hải lặng người.

“Người đó… đã hy sinh trong trận đánh trước.”

Khoảnh khắc ấy, không gian như chững lại.

Hải đứng im rất lâu, tay vẫn cầm bức thư.

Không ai nói gì thêm.

Sau đó, Lê Thị Xuân – y tá hậu phương – nói nhỏ:
“Có thể giữ lại thư không?”

Hải gật đầu.

Cậu không còn nhiệm vụ “giao thư” nữa, nhưng lại có một nhiệm vụ khác: giữ lại ký ức.

Bức thư được mở ra.

Trong đó là những dòng chữ rất giản dị:

“Nếu tôi không trở về, xin hãy nói với gia đình rằng tôi đã làm tròn nhiệm vụ…”

Đọc đến đây, ai cũng lặng im.

Hải gấp lá thư lại, đặt vào hộp lưu giữ.

Cậu nói:
“Thư không đến được người nhận… nhưng nó vẫn phải được giữ lại.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn