Bài viết

BỨC THƯ KHÔNG NGÀY GỬI – KÝ ỨC TRƯỜNG SƠN

Hải Phòng14/01/2026Đoàn thanh niên Phường Trần Liễu, Thành Phố Hải Phòng. (Đoàn thanh niên Phường Trần Liễu, Thành Phố Hải Phòng.)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm cuối thập niên 1960, trên tuyến đường Trường Sơn mịt mù bom đạn, có những cô gái Thanh niên xung phong mới mười tám, đôi mươi. Họ rời mái nhà tranh, rời mẹ già, rời cả những ước mơ rất con gái để bước vào nơi “sống bám cầu đường, chết kiên cường dũng cảm”.

Ban ngày, họ san lấp hố bom, gùi đạn, gùi gạo. Ban đêm, họ nằm võng giữa rừng sâu, lấy bầu trời làm mái nhà, lấy tiếng côn trùng át đi tiếng bom xa. Mỗi lần máy bay gầm rú, cả đơn vị lại lao ra đường, bởi họ biết: đường tắc là chiến trường thiếu đạn, thiếu lương thực.

Có một cô gái trẻ, trước ngày lên đường đã viết vội một bức thư cho mẹ. Thư không đề ngày gửi, bởi cô không biết mình còn sống để gửi hay không. Trong thư chỉ có vài dòng ngắn ngủi:

“Mẹ ơi, con đi làm đường. Nếu con không về, mẹ đừng buồn. Đất nước mình cần con.”

Bức thư ấy được cô gấp cẩn thận, để trong túi áo ngực – nơi gần trái tim nhất.

Một đêm mưa rừng, bom dội xuống dữ dội. Khi đồng đội chạy tới, con đường đã được thông, nhưng cô gái ấy không còn đứng dậy nữa. Bức thư trong túi áo thấm máu, vẫn còn nguyên nét chữ non nớt.

Sau chiến tranh, nhiều người trở về, mang trên mình thương tật, mang theo những ký ức không thể quên. Có người mất một phần thân thể, có người mất cả tuổi trẻ. Có người vĩnh viễn nằm lại rừng Trường Sơn, không bia mộ, không tên tuổi, chỉ có rừng xanh làm chứng.

Họ đã sống trọn vẹn một thời hoa lửa – nơi tuổi trẻ không được quyền sợ hãi, nơi hy sinh trở thành điều bình thường, và lòng yêu nước trở thành lẽ sống.

Hôm nay, khi con đường Trường Sơn đã thành quốc lộ, xe cộ ngược xuôi bình yên, ít ai biết rằng:
dưới mỗi tấc đường là mồ hôi, máu và cả những ước mơ chưa kịp nở hoa.

Những bức thư không ngày gửi, những cái tên chưa kịp khắc bia…
Chính họ đã giữ cho đất nước này được sống trong hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn