BỨC THƯ TRONG ỐNG TRE
Những năm kháng chiến chống thực dân Pháp, việc liên lạc giữa các đơn vị bộ đội và cơ sở cách mạng gặp vô vàn khó khăn. Quân địch dựng nhiều đồn bốt, kiểm soát chặt các tuyến đường. Trong hoàn cảnh đó, những người giao liên trở thành chiếc cầu nối quan trọng giữ thông suốt thông tin giữa các lực lượng.
Ở một vùng quê thuộc tỉnh Tuyên Quang có cậu bé tên Bình mới 14 tuổi. Mồ côi cha từ nhỏ, Bình sống cùng mẹ trong một căn nhà tranh đơn sơ. Tuy tuổi còn nhỏ nhưng em rất nhanh nhẹn, thông minh và luôn sẵn sàng giúp đỡ cán bộ cách mạng.
Một buổi chiều cuối năm 1952, một chiến sĩ giao liên bị thương khi đang trên đường làm nhiệm vụ. Anh tìm đến nhà Bình và nhờ em chuyển một bức thư khẩn đến đơn vị bộ đội đang đóng quân trong rừng sâu. Bức thư được cuộn lại rất nhỏ và giấu kín trong một ống tre.
Biết nhiệm vụ vô cùng quan trọng, Bình nhận lời ngay. Sáng hôm sau, em giả làm người đi lấy củi. Trên vai là bó củi khô, bên trong giấu kín ống tre chứa thư mật.
Con đường vào rừng phải đi qua một trạm gác của địch. Khi đến nơi, Bình bị lính chặn lại. Chúng nghi ngờ vì em đi một mình vào khu vực ít người qua lại. Một tên lính yêu cầu kiểm tra bó củi.
Bình cố giữ bình tĩnh. Em giải thích rằng mẹ đang ốm nên phải đi kiếm củi sớm để nấu cơm. Sau khi lục soát một hồi không phát hiện điều gì khả nghi, bọn lính cho em đi tiếp.
Đường rừng quanh co, dốc cao và nhiều đoạn trơn trượt. Có lúc trời đổ mưa khiến Bình ngã liên tiếp. Nhưng em vẫn kiên trì ôm chặt bó củi, bảo vệ bức thư bằng mọi giá.
Chiều tối, Bình đến được nơi đóng quân của bộ đội. Khi nhận được thư, người chỉ huy vô cùng vui mừng vì trong đó chứa thông tin quan trọng về kế hoạch phối hợp tác chiến.
Nhờ bức thư đến đúng lúc, đơn vị đã triển khai trận đánh thành công. Sau chiến thắng, mọi người đều nhắc đến cậu bé Bình với lòng cảm phục. Hình ảnh em bé mang bức thư trong ống tre vượt qua vòng vây quân địch đã trở thành biểu tượng của lòng dũng cảm và tinh thần trách nhiệm của tuổi trẻ Việt Nam trong kháng chiến.



