BỨC THƯ TỪ CHIẾN HÀO CỦA NGƯỜI LÍNH SƯ PHẠM

Chiến dịch Đường 9 - Nam Lào mùa xuân năm 1971 là một thử thách khốc liệt đối với thế hệ thanh niên trí thức ra trận. Nguyễn Văn Nhã – chàng sinh viên khoa Lịch sử trường Đại học Sư phạm Hà Nội – đã ghi tên mình vào trang sử anh hùng khi chiến đấu đến viên đạn cuối cùng, để lại lá thư dạt dào lý tưởng gửi người mẹ già thời hoa lửa.
Nguyễn Văn Nhã gác lại ước mơ đứng trên bục giảng để khoác áo lính, trở thành tiểu đội trưởng bộ binh thuộc Quân đoàn 1. Trong trận đánh chiếm cao điểm 543 – cứ điểm kiên cố của Lữ đoàn Dù ngụy – đơn vị của Nhã gặp phải sự chống trả dữ dội của xe bọc thép M113 và pháo bầy.
Trận đấu súng diễn ra khốc liệt từng phút. Đòn pháo kích của địch làm gian hầm trú ẩn bị sạt lở, nhiều đồng đội trong tiểu đội bị thương vong. Nhã một mình vừa làm nhiệm vụ băng bó cho đồng đội, vừa di chuyển qua các vị trí nhả đạn AK tiêu diệt hàng chục tên lính càn.
Đêm trước đợt tổng công kích quyết định, dưới ánh đèn bão chập chờn tù mù ngập mùi khói pháo, Nhã rút cuốn sổ tay nhỏ ra viết lá thư gửi về quê nhà cho mẹ: "Mẹ kính yêu! Con đi xa mẹ là tổn thất của đời mẹ... Nhưng mẹ ơi, con sống và chiến đấu vì độc lập của Tổ quốc. Mẹ hãy tự hào vì con trai mẹ đã sống một cuộc đời không hoài phí...".
Sáng hôm sau, trong đợt phản công của xe bọc thép địch, Nhã ôm quả bộc phá lao thẳng vào xích xe tăng địch và anh dũng hy sinh ở tuổi 21 phơi phới thanh xuân.
Lá thư của liệt sĩ Nguyễn Văn Nhã được đồng đội giữ gìn và trao lại cho gia đình sau ngày hòa bình. Lý tưởng cao đẹp và sự hy sinh quên mình của anh là ngọn đuốc soi đường cho các thế hệ trẻ hôm nay về trách nhiệm đối với Tổ quốc thời hoa lửa.



