Bùi Thị Cúc
Họ và tên: Trần Thị Lan (Bí danh: Bùi Thị Cúc). Năm sinh: 1930 - Năm hy sinh: 1950. Quê quán: Ân Thi, Hưng Yên. Đơn vị: Công an xung phong tỉnh Hưng Yên.
Nữ Anh hùng Liệt sĩ Bùi Thị Cúc.
THÔNG TIN NHÂN VẬT
Họ và tên: Trần Thị Lan (Bí danh: Bùi Thị Cúc).
Năm sinh: 1930 - Năm hy sinh: 1950.
Quê quán: Ân Thi, Hưng Yên.
Đơn vị: Công an xung phong tỉnh Hưng Yên.
NGƯỜI CON GÁI HOA RÂM BỤT VÀ SỰ BẤT TỬ TRONG NGỤC TỐI
Năm 1950, vùng đất Hưng Yên bị địch bốt đồn bốt kìm kẹp gắt gao. Bùi Thị Cúc, cô thôn nữ hiền lành 20 tuổi, đã xung phong vào lực lượng Công an vũ trang, hoạt động bí mật trong lòng địch. Nhiệm vụ của chị là tiêu diệt tên Sòi – một tên việt gian phản động cực kỳ ác ôn, có nợ máu với nhân dân.
Bằng sự mưu trí, chị Cúc đã tiếp cận và tổ chức ám sát thành công tên Sòi, làm nức lòng bà con. Tuy nhiên, do một sự cố lộ bí mật, chị bị địch bắt giữ vài ngày sau đó. Biết chị là người của Công an Việt Minh, bọn lính Pháp và mật thám đã dùng những nhục hình man rợ thời trung cổ để ép chị khai ra cơ sở cách mạng.
Chúng đánh chị bằng roi gân bò bật máu, dùng sắt nung đỏ gí vào da thịt, đổ nước xà phòng vào mũi, vào miệng. Thậm chí, thú tính hơn, chúng còn hèn hạ cắt cả hai bầu ngực của người con gái tuổi đôi mươi, biến cơ thể chị thành một tấm thảm thương tích. Nhưng đáp lại sự tàn độc ấy, Bùi Thị Cúc chỉ có một sự im lặng đáng sợ. Chị cắn nát môi, kiên quyết không khai nửa lời, ánh mắt căm thù nhìn thẳng vào những kẻ mang lốt thú.
Bất lực trước khí tiết của cô gái nhỏ bé, địch kết án tử hình chị. Sáng ngày 15/5/1950, chúng đưa chị ra chợ Ân Thi để xử bắn công khai hòng uy hiếp tinh thần nhân dân. Chị Cúc bước ra pháp trường với thân thể tàn tạ, nhưng đầu vẫn ngẩng cao kiêu hãnh. Trước họng súng quân thù, chị hô vang: "Hồ Chủ tịch muôn năm! Đảng Cộng sản Đông Dương muôn năm! Nước Việt Nam độc lập muôn năm!". Chị ngã xuống như một bông hoa râm bụt đỏ thắm của làng quê Bắc Bộ, nhuộm đỏ mảnh đất quê hương. Tấm gương của chị Bùi Thị Cúc đã trở thành niềm kiêu hãnh của lực lượng Công an Nhân dân, được Bác Hồ phong tặng 6 chữ vàng: "Sống anh dũng, chết vẻ vang".
Nếu miền Đông Nam Bộ có một Võ Thị Sáu hiên ngang trước họng súng, thì Đồng bằng Bắc Bộ có một Bùi Thị Cúc bất khuất giữa đòn roi tra tấn.
Sự kiên cường chịu đựng nỗi đau thể xác vượt quá giới hạn con người của chị Cúc khiến tôi rùng mình khâm phục. Chị đã lấy thân mình làm lá chắn bảo vệ an toàn cho cả một mạng lưới cách mạng. Câu chuyện của chị là lời nhắc nhở sâu sắc cho chúng ta về cái giá của hòa bình, được xây đắp bằng máu xương và nỗi đau tột cùng của những người con gái Việt Nam kiên trung.


