BÙI VĂN HẢI: NGƯỜI CON SÔNG CẦU TRONG NGÀY CUỐI CỦA CHIẾN TRANH
Có những người trở về trong ngày chiến thắng và có những người nằm lại để ngày chiến thắng trở thành hiện thực; Bùi Văn Hải thuộc về những người thứ hai.
Có những ngày tháng trong lịch sử được nhớ bằng một niềm vui lớn đến mức người ta dễ quên rằng ngay trong ngày ấy vẫn có những người không bao giờ trở về. Bùi Văn Hải, người con Sông Cầu, sinh năm 1950, nhập ngũ tháng 4/1968 và hy sinh ngày 30/4/1975, đúng ngày đất nước thống nhất.
Hồ sơ địa phương xác định ông quê ở Sông Cầu và hy sinh tại mặt trận phía Nam, nhưng chưa lưu giữ được đầy đủ thông tin về đơn vị và hoàn cảnh trận đánh cuối cùng. Ngày 30/4/1975 đối với cả dân tộc là ngày của chiến thắng, ngày những người lính từ nhiều chiến trường trở về, ngày hàng triệu gia đình chờ đợi suốt nhiều năm được đón người thân.
Nhưng với gia đình Bùi Văn Hải, ngày ấy lại mang một sắc thái khác: chiến tranh kết thúc cũng là ngày người con của họ vĩnh viễn không trở về. Ông nhập ngũ từ năm 1968, trải qua gần bảy năm quân ngũ và chiến đấu trong những năm khốc liệt nhất của cuộc chiến. Nếu còn sống, người thanh niên Sông Cầu ấy khi ấy mới hai mươi lăm tuổi.
Không có nhiều dòng tư liệu để kể về cuộc đời ông, nhưng chính ngày hy sinh đã khiến cái tên Bùi Văn Hải mang một ý nghĩa đặc biệt trong ký ức địa phương: ông hy sinh đúng vào thời khắc mà đất nước đi từ chiến tranh sang hòa bình.
Có những người trở về trong ngày chiến thắng và có những người nằm lại để ngày chiến thắng trở thành hiện thực; Bùi Văn Hải thuộc về những người thứ hai.


