Bùi Xuân Hình
Ánh đèn giữa bão lửa và búi dù của lời hẹn ước – Câu chuyện về Anh hùng Bùi Xuân Hình Trong một buổi gặp gỡ nhân chứng lịch sử, khi nghe kể về những trận đánh đặc công táo bạo trên đất bạn Campuchia, chúng tôi được nghe câu chuyện về một người lính mà ký ức chiến tranh không chỉ là khói lửa, mà còn là những kỷ vật lặng thầm đi suốt cuộc đời binh nghiệp – Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Bùi Xuân Hình.
Ông nhập ngũ năm 1967, khi mới 22 tuổi. Những đoàn quân xẻ dọc Trường Sơn năm ấy mang theo lý tưởng lớn hơn cả tuổi trẻ của mình. Và một trong những ký ức sâu đậm nhất đời lính của ông là trận tập kích sân bay Pochentong trên đất Campuchia đầu năm 1971.
Khi ấy, trong bối cảnh Mỹ mở rộng chiến tranh ra toàn Đông Dương, sân bay Pochentong là căn cứ không quân hỗn hợp lớn nhất của chính quyền Lon Nol – nơi hàng trăm máy bay xuất kích đánh phá các chiến trường Tây Nguyên và Nam Bộ. Đơn vị đặc công cơ giới J16 Miền được giao nhiệm vụ phối hợp cùng lực lượng bạn tập kích mục tiêu chiến lược này.
Đêm 21 rạng sáng 22/1/1971, trận đánh bắt đầu. Trên cương vị Tiểu đoàn phó Tiểu đoàn 7, ông trực tiếp chỉ huy các mũi tiến công vào khu vực bãi đậu máy bay. Chỉ trong 3 giờ chiến đấu, quân ta đã phá hủy hơn 100 máy bay, 9 kho bom đạn, xăng dầu, tiêu diệt gần 1.000 tên địch, làm tê liệt hoàn toàn sở chỉ huy sân bay. Đó là một trong những chiến công vang dội của bộ đội đặc công Việt Nam trên chiến trường Campuchia.
Giữa “bão lửa” ấy, ông nhặt được một chiếc đèn pin chữ L do Mỹ sản xuất. Một chiến lợi phẩm nhỏ bé, nhưng từ đó trở thành người bạn đồng hành suốt những năm tháng hành quân bí mật.
Trong đêm tối rừng sâu, ánh sáng hẹp và cụp của chiếc đèn giúp ông soi bản đồ, giữ liên lạc mà vẫn đảm bảo bí mật. Nhiều khi giữa sự sống và cái chết chỉ cách nhau một vệt sáng nhỏ, chiếc đèn pin ấy như một niềm tin thầm lặng, soi đường cho người lính đặc công bước tiếp.
Tháng 12/2018, ông trao lại chiếc đèn pin ấy cho bảo tàng quân khu, gửi gắm kỷ niệm chiến tranh cho thế hệ mai sau – như một minh chứng rằng những chiến công lớn lao đôi khi được giữ gìn từ những vật giản dị nhất.
Nhưng câu chuyện về ông không chỉ có chiến trận.
Trước ngày lên đường nhập ngũ, chàng trai 22 tuổi quay sang người bạn thanh mai trúc mã của mình – bà Bùi Thị Mến – và nói:
“Đi nhé, ở nhà nhé. Đi rồi lấy dù về cho!”
Một lời hẹn mộc mạc, mà người ở lại giữ trọn bằng niềm tin suốt tám năm đằng đẵng.
Năm 1969, sau một trận đánh thắng quân Mỹ, ông thu được một chiếc dù của địch. Ông cuộn lại thành một búi nhỏ, mang theo bên mình suốt những năm tháng chiến trường. Với ông, đó không chỉ là chiến lợi phẩm, mà còn là biểu tượng của lời hẹn ngày trở về.
Không thư từ, không tin tức, chỉ có niềm tin lặng lẽ nơi hậu phương. Mỗi lần nghe tin báo tử từ các gia đình khác, lòng người con gái ấy thắt lại. Nhưng rồi ngày đất nước thống nhất, người lính trở về, mang theo búi dù năm xưa.
Một đám cưới diễn ra giản dị, chỉ hai con gà làm cơm. Không cỗ bàn linh đình, nhưng đủ đầy nghĩa tình sau những năm dài bom đạn.
Nghe câu chuyện ấy, chúng tôi hiểu rằng: giữa khốc liệt chiến tranh, vẫn có những ánh sáng rất nhỏ nhưng không bao giờ tắt – ánh sáng của lý tưởng, của tình yêu, của niềm tin vào ngày đoàn tụ.
Tháng 4/2018, Đại tá Bùi Xuân Hình được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Nhưng với chúng tôi, điều làm nên hình ảnh đẹp nhất về ông không chỉ là những chiến công hiển hách, mà còn là chiếc đèn pin lặng thầm soi đường và búi dù giữ trọn một lời hẹn ước – những kỷ vật của một đời người lính sống trọn vì Tổ quốc và nghĩa tình.


