Bước chân giữa mưa bom
Con đường hành quân hôm ấy dài hơn mọi ngày. Trời xám đục, mây thấp như chạm xuống đỉnh núi. Không ai nói nhiều, chỉ có tiếng bước chân đều đặn dẫm lên lớp đất ẩm và tiếng thở nặng nhọc sau những dốc dài. Rồi tiếng máy bay đến. Một âm thanh quen thuộc nhưng chưa bao giờ bớt căng thẳng. Từ xa, nó như một tiếng gầm, rồi nhanh chóng xé toạc không gian.
Bước chân giữa mưa bom Con đường hành quân hôm ấy dài hơn mọi ngày. Trời xám đục, mây thấp như chạm xuống đỉnh núi. Không ai nói nhiều, chỉ có tiếng bước chân đều đặn dẫm lên lớp đất ẩm và tiếng thở nặng nhọc sau những dốc dài. Rồi tiếng máy bay đến. Một âm thanh quen thuộc nhưng chưa bao giờ bớt căng thẳng. Từ xa, nó như một tiếng gầm, rồi nhanh chóng xé toạc không gian.
“Ẩn nấp!” – tiếng lệnh vang lên. Chúng tôi tản ra, tìm chỗ trú. Nhưng con đường hẹp, rừng thưa, không phải lúc nào cũng có nơi đủ an toàn. Tôi ép mình sau một gốc cây lớn, tim đập dồn dập. Tiếng nổ ập xuống. Đất đá tung lên. Không khí rung chuyển. Mỗi lần bom chạm đất, cả cơ thể như bị nhấc lên rồi dội xuống. Khói bụi cuộn trào, che kín mọi thứ. Nhưng rồi, giữa “mưa bom” ấy, tôi nghe thấy một âm thanh khác. Tiếng bước chân. Ban đầu chỉ là một nhịp lẻ loi, rồi thêm một nhịp nữa, rồi nhiều nhịp hòa vào nhau. Tôi hé mắt nhìn qua làn khói—những bóng người vẫn di chuyển, cúi thấp, nhanh và dứt khoát. “Đi tiếp!” ai đó hét lên. Tôi chợt hiểu, không thể nằm lại mãi. Tôi đứng dậy. Chân run, tai ù, nhưng vẫn bước. Mỗi bước đi như nặng hơn bình thường, như phải kéo theo cả nỗi sợ phía sau. Bom vẫn rơi đâu đó, tiếng nổ vẫn dội lại, nhưng bước chân không dừng. Bên cạnh tôi, anh Hòa vừa chạy vừa quay lại:
“Đừng dừng! Qua đoạn này là an toàn hơn!” Giọng anh lẫn trong tiếng nổ, nhưng đủ để tôi nghe rõ. Chúng tôi đi, gần như không nhìn thấy đường. Khói dày đến mức mọi thứ chỉ còn là những hình bóng mờ. Nhưng chính trong màn khói ấy, từng bước chân lại trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Không ai bỏ lại ai. Có người kéo người ngã đứng dậy. Có người quay lại dìu đồng đội. Có người đi trước mở đường. Tất cả nối nhau, tạo thành một dòng chảy không ngừng giữa bão lửa. Rồi tiếng bom thưa dần. Không gian lặng lại. Chúng tôi dừng chân ở một khoảng rừng rậm hơn. Ai nấy đều lặng im, thở gấp, nhìn nhau như để chắc chắn rằng mình vẫn còn ở đây. Anh Hòa ngồi xuống, cười khẽ:
“Thấy chưa… qua được rồi.” Tôi không cười nổi, chỉ gật đầu. Nhưng trong lòng, một điều gì đó vừa thay đổi. Nhiều năm sau, khi nhớ lại, tôi không còn nhớ rõ từng tiếng nổ, từng đợt bom. Nhưng tôi vẫn nhớ rất rõ những bước chân ngày hôm đó. Những bước chân giữa mưa bom. Không phải vì chúng mạnh mẽ hơn nỗi sợ, mà vì chúng không chịu dừng lại. Và có lẽ, chính những bước chân ấy đã đưa chúng tôi đi qua chiến tranh—để đến được với ngày hôm nay.



