Bài viết

Bước chân không chạm đất

Hà Tĩnh24/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngày hôm đó, họ phải đi qua một đoạn đường mà không ai muốn nhắc đến.

Không có bản đồ.

Không có dấu hiệu rõ ràng.

Chỉ có một điều chắc chắn—
đi qua được, là may mắn.

Anh đi ở giữa đội hình.

Không dẫn đầu.

Không ở cuối.

Một vị trí đủ để thấy mọi thứ,
nhưng không thể kiểm soát hoàn toàn điều gì.

Đường trơn.

Đất lún.

Mỗi bước chân đều cần cân nhắc.

Rồi, một khoảnh khắc—

một bước chân đặt xuống,
nhưng không chạm đất.

Không phải vì trượt.

Mà vì không còn gì để chạm.

Cơ thể anh chao đi.

Không gian xung quanh như biến mất trong một tích tắc.

Không có âm thanh.

Không có ánh sáng.

Chỉ có một khoảng trống rất sâu.

Một bàn tay giữ anh lại.

Rất mạnh.

Rất kịp.

Anh được kéo lên.

Mọi thứ trở lại.

Âm thanh.

Chuyển động.

Nhịp thở.

Anh đứng đó, không nói gì.

Không cảm ơn.

Không giải thích.

Chỉ nhìn bàn tay vừa giữ mình.

Rồi nhìn xuống chỗ vừa bước.

Không có dấu vết.

Không có gì chứng minh rằng
anh đã suýt rơi vào một khoảng không không đáy.

Nhưng anh biết—
có những lần con người không chạm đất,
không phải vì họ bay,
mà vì họ đã đi quá gần một ranh giới không thể gọi tên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn