Bước chân không quên quê
Những năm chiến tranh đưa ông Nguyễn Văn Lộc đi qua nhiều vùng đất, nhưng trong hành trang luôn có hình bóng Hải Phòng. Ông thường kể cho đồng đội nghe về thành phố quê mình và mong một ngày trở lại. Với ông, tình yêu quê hương là tình cảm theo suốt cả hành trình.
Ông Nguyễn Văn Lộc từng có những năm tháng phải đi rất xa Hải Phòng. Trên những chặng đường hành quân, mỗi khi có thời gian nghỉ, ông thường kể cho đồng đội nghe về quê mình, về những con phố, con người và cuộc sống nơi thành phố cảng.
Bạn bè nghe mãi rồi đùa rằng ông lúc nào cũng “mang Hải Phòng trong ba lô”. Ông chỉ cười, bởi trong lòng ông, quê hương không cần phải nhìn thấy mới có thể nhớ. Đôi khi chỉ một âm thanh, một câu nói hay một mùi vị quen thuộc cũng đủ khiến ký ức trở về.
Những câu chuyện về Hải Phòng giúp ông cảm thấy gần quê hơn trong những ngày xa nhà. Khi mệt mỏi, ông lại nghĩ đến gia đình và những con đường thân thuộc, tự nhủ rằng rồi sẽ có ngày mình được trở lại.
Hải Phòng vì thế không chỉ là nơi ông sinh ra mà còn trở thành điểm đến trong tâm tưởng, một nơi luôn hiện diện trong những bước chân hành quân. Chính ký ức về quê hương đã giúp ông giữ được niềm tin trong những chặng đường dài.
Sau chiến tranh, ông thực hiện được điều mình mong muốn là trở về Hải Phòng. Nhiều năm qua, ông vẫn gắn bó với thành phố và tích cực tham gia các hoạt động tại địa phương.
Ông thường nói với thế hệ trẻ rằng tình yêu quê hương không chỉ được thể hiện khi đất nước có chiến tranh. Trong thời bình, yêu quê hương còn là sống có trách nhiệm, giữ gìn môi trường sống, quan tâm đến cộng đồng và góp sức xây dựng nơi mình đang sống. Với ông, đó là cách để những bước chân năm xưa tiếp tục có ý nghĩa trong cuộc sống hôm nay.



