Bước chân qua cổng sắt
Bước chân qua cổng sắt
Trưa 30 tháng 4 năm 1975, tôi đứng trong đội hình tiến vào trung tâm Sài Gòn. Đường phố không còn tiếng súng lớn, nhưng không khí vẫn căng như dây kéo. Khi xe tăng tiến gần cổng Dinh Độc Lập, tôi chạy theo phía sau. Cánh cổng sắt bị húc đổ, âm thanh vang lên rất khô. Tôi bước qua khoảng đất vừa mở ra, lòng bỗng chùng lại. Bên trong, mọi thứ vẫn nguyên vẹn: bậc thềm sạch, hàng cây thẳng. Một người lính bên cạnh tôi khẽ nói: “Hết rồi.” Tôi không đáp. Tôi nghĩ đến những năm hành quân, những người đã không đi đến ngày này. Khi lá cờ được kéo lên, tôi ngẩng nhìn, thấy trời rất xanh. Khoảnh khắc ấy không ồn ào như tôi tưởng. Nó lặng, nhưng sâu — như một cánh cửa khép lại rất lâu mới mở ra được.



