Cựu chiến binh

Bước Chân Qua Mùa Bom Rơi

“Bước Chân Qua Mùa Bom Rơi” kể về Nguyễn Trọng Khả (sinh năm 1951, quê Hà Bắc, Hải Phòng) nhập ngũ năm 1970. Từ một chàng trai trẻ, anh trưởng thành trong chiến tranh, kiên cường chiến đấu và vượt qua bom đạn, giữ vững niềm tin vào ngày hòa bình trong thời hoa lửa.

Hải Phòng01/04/2026Đặng Công Hinh (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Hà Bắc)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1970, Nguyễn Trọng Khả—chàng trai mười chín tuổi quê xã Hà Bắc, thành phố Hải Phòng—lên đường nhập ngũ. Anh lớn lên trong những năm chiến tranh đã lan rộng, tuổi thơ gắn liền với những lần sơ tán, những đêm nghe tiếng bom vọng về từ xa.

Khả không nói nhiều, nhưng luôn là người suy nghĩ sâu sắc. Khi cầm giấy gọi nhập ngũ, anh chỉ lặng lẽ gấp lại, cất vào túi áo, như một quyết định đã được định sẵn từ lâu.

Ngày rời quê, anh đứng bên con đường làng quen thuộc, nơi từng in dấu chân những buổi đi học, những chiều chăn trâu. Mẹ anh đưa cho con trai một chiếc khăn tay đã sờn mép.
“Giữ lấy… nhớ về nhà,” bà nói khẽ.

Khả gật đầu, rồi bước đi.

Anh được biên chế vào đơn vị bộ binh, trực tiếp tham gia chiến đấu tại chiến trường miền Nam. Những ngày đầu, hành quân xuyên rừng, cái nắng gắt, cái đói và những cơn mưa bất chợt khiến anh nhiều lần kiệt sức. Nhưng nhìn đồng đội, ai cũng bền bỉ, anh lại tự nhủ mình phải vượt qua.

Chiến tranh không cho ai thời gian để yếu đuối.

Một trận đánh lớn diễn ra giữa mùa mưa. Đơn vị của Khả nhận nhiệm vụ tấn công một cứ điểm quan trọng. Đêm xuống, họ lặng lẽ tiếp cận, từng bước chân nhẹ như gió.

Khi hiệu lệnh vang lên, tiếng súng nổ dồn dập. Pháo sáng rực lên giữa bầu trời, soi rõ từng bóng người trong khói lửa.

Khả lao lên cùng đồng đội. Đạn bay sát bên, đất đá văng tung tóe. Anh không còn cảm nhận rõ sợ hãi—chỉ còn một ý nghĩ duy nhất: phải hoàn thành nhiệm vụ.

Giữa trận đánh, một đồng đội bị thương, nằm lại phía trước. Không chần chừ, Khả bò đến, kéo bạn vào vị trí an toàn. Tay anh trầy xước, người lấm đầy bùn đất, nhưng anh vẫn tiếp tục chiến đấu.

Trận đánh kết thúc khi trời gần sáng. Cứ điểm được giải phóng.

Khả ngồi lặng, lưng tựa vào gốc cây, thở nặng nhọc. Lần đầu tiên, anh cảm nhận rõ ràng chiến tranh không chỉ là tiếng súng—mà còn là những mất mát, những khoảng trống không thể lấp đầy.

Đêm hôm đó, anh lấy chiếc khăn tay ra, lau vội khuôn mặt đầy bùn đất. Trong khoảnh khắc ấy, anh thấy như mình đang ở rất gần quê nhà.

Những năm tháng sau đó, Khả tiếp tục hành quân, tiếp tục chiến đấu. Từ một chàng trai còn nhiều bỡ ngỡ, anh trở thành người lính vững vàng, điềm tĩnh.

Anh không phải là người nổi bật nhất, nhưng luôn là người có mặt ở nơi cần thiết. Đồng đội tin anh, bởi họ biết—trong mọi hoàn cảnh, anh sẽ không lùi bước.

Trong ba lô của Khả, chiếc khăn tay vẫn luôn được giữ gìn. Nó không chỉ là kỷ vật, mà còn là sợi dây nối anh với quê hương—nơi anh luôn hướng về.

Nguyễn Trọng Khả đã đi qua những năm tháng hoa lửa bằng những bước chân lặng lẽ nhưng bền bỉ. Mỗi bước đi là một lần vượt qua nỗi sợ, một lần trưởng thành.

Và dù chiến tranh có khốc liệt đến đâu, anh vẫn giữ trong mình một niềm tin giản dị:
rồi sẽ có ngày, con đường quê lại yên bình, không còn tiếng bom rơi—chỉ còn tiếng bước chân trở về.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn