Bước Ngoặt Trận Chiến
Cuối tháng 4/1975, khi cuộc Tổng tấn công lịch sử đang diễn ra quyết liệt và dần tiến đến ngày toàn thắng, Bộ Tổng Tư lệnh và Bộ Chỉ huy chiến dịch Hồ Chí Minh đã quyết định huy động lực lượng không quân tham gia các trận đánh then chốt. Đây là bước đi chiến lược, có ý nghĩa quyết định trong việc kết thúc cuộc chiến tranh, giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước. Quyết định quan trọng này được giao cho Quân chủng Phòng không - Không quân, lực lượng chủ lực trong chiến tranh bảo vệ bầu trời.
Sau khi nhận lệnh, Bộ Tư lệnh Quân chủng Phòng không - Không quân nhanh chóng phân công nhiệm vụ cho Đại đội 4, Trung đoàn 923 ( đây là trung đoàn tiêm kích thứ hai của Không quân Nhân dân Việt Nam sau Trung đoàn 921) đã nổi lên là một lực lượng tinh nhuệ, dày dạn kinh nghiệm trong các chiến dịch lớn.
Đại tá, Anh hùng LLVTND Nguyễn Văn Lục, nguyên Đại đội trưởng Đại đội 4, Trung đoàn Không quân 923 cho biết, Đại đội 4 vốn đã có bề dày huấn luyện và chiến đấu tại các điểm nóng, được chọn vì khả năng thực hiện những nhiệm vụ đa dạng, từ đánh mục tiêu trên không, mặt đất cho đến mặt biển.
Nhưng lần này, nhiệm vụ đặt ra không chỉ đơn giản là huấn luyện thêm hay chiến đấu trong các tình huống quen thuộc. Đây là một thử thách đặc biệt: Huấn luyện phi công chuyển loại sang máy bay A37, loại máy bay thu được từ quân địch, để tham gia chiến dịch tấn công vào Sài Gòn. Việc sử dụng máy bay địch để tấn công địch đã cho thấy sự táo báo nhưng cũng cực kỳ chính xác và cần thiết trong hoàn cảnh lúc bấy giờ.
Đại tá Nguyễn Văn Lục chia sẻ: "Các máy bay MiG-17 và MiG-21 mà Quân đội ta đang sử dụng có bán kính hoạt động hạn chế, chỉ khoảng 150 đến 300 km khi mang bom. Trong khi đó, sân bay Phan Rang nơi các phi công phải cất cánh để đánh vào Sài Gòn lại cách mục tiêu gần 400 km. Do đó, việc huấn luyện phi công chuyển sang sử dụng máy bay A37 là lựa chọn duy nhất, đáp ứng yêu cầu chiến đấu trong tình thế cấp bách".



