Buổi chiều không có lịch hành quân
Một buổi chiều hiếm hoi không phải hành quân đã trở thành khoảng thời gian bình yên bác nhớ mãi.
Bác Chương nhớ một buổi chiều đơn vị được nghỉ. Không có lịch di chuyển ngay sau đó, mọi người có thể tạm thời thư giãn.
Bác ngồi dưới một tán cây, tháo đôi giày đã phủ đầy bụi và nhìn con đường phía trước.
Sau nhiều ngày liên tục di chuyển, cảm giác được ngồi yên trở nên rất quý giá.
Bác nhớ đến gia đình và những con phố ở Hải Phòng.
Buổi chiều hôm ấy trời khá trong. Ánh nắng xuyên qua những tán cây, gió nhẹ và không gian yên tĩnh.
Bác biết khoảng thời gian này sẽ không kéo dài.
Nhưng chính vì ngắn ngủi nên nó trở thành một trong những kỷ niệm đẹp nhất.
Nhiều năm sau, khi đã trở về cuộc sống bình thường, bác thường nhớ lại buổi chiều ấy.
Nó nhắc bác rằng trong những năm tháng khó khăn, con người vẫn luôn tìm được những khoảnh khắc bình yên để tiếp thêm sức mạnh.



