Buổi sáng cánh cổng mở ra
Buổi sáng cánh cổng mở ra
Sáng 30/4/1975, tôi đứng nép bên con đường dẫn vào Dinh Độc Lập. Từ sáng sớm, người dân Sài Gòn đã xôn xao vì nghe tin quân giải phóng tiến rất gần trung tâm thành phố. Không khí vừa hồi hộp vừa khó tả, như thể ai cũng biết một thời khắc lớn đang đến.
Khoảng gần trưa, tiếng xe tăng vang lên từ xa rồi mỗi lúc một rõ. Mọi người dạt vào hai bên đường. Tôi nhìn thấy những chiếc xe phủ bụi chiến trường lao nhanh về phía cổng dinh. Khi cánh cổng sắt bật tung, cả đám đông òa lên. Có người khóc, có người vỗ tay, có người đứng lặng vì xúc động.
Lá cờ cách mạng tung bay trên nóc dinh giữa nắng tháng Tư. Tôi thấy vài người lính trẻ bước xuống xe, gương mặt còn rất mệt nhưng ánh mắt rạng ngời. Họ vừa đi qua bao trận đánh để đến giây phút này.
Đến tận hôm nay, tôi vẫn nhớ buổi sáng ấy. Không phải vì tiếng xe tăng hay cánh cổng đổ xuống, mà vì tôi đã tận mắt nhìn thấy chiến tranh khép lại và hòa bình mở ra cho dân tộc.



