Buổi sáng không còn là Tết
Tôi vẫn nhớ rất rõ buổi sáng hôm đó—mùng Một Tết.
Đáng lẽ ra, đó phải là ngày yên bình nhất trong năm. Nhà tôi đã chuẩn bị bánh chưng từ mấy hôm trước, mẹ tôi còn cẩn thận để dành một bộ áo mới cho tôi mặc vào sáng đầu năm. Ngoài sân, cành mai nở vàng rực.
Nhưng tôi chưa kịp mặc áo mới thì tiếng nổ vang lên.
Ban đầu, tôi tưởng ai đó đốt pháo sớm. Nhưng rồi một tiếng nữa, rồi nhiều tiếng nữa dồn dập—không giống pháo Tết. Mặt đất rung nhẹ. Mẹ tôi đang dọn mâm cúng bỗng đứng sững lại.
“Không phải pháo…” bà nói khẽ.
Chỉ vài phút sau, cả khu phố hỗn loạn.
Người ta chạy ra đường rồi lại vội vã quay vào. Tiếng gọi nhau, tiếng đóng cửa gấp gáp, tiếng trẻ con khóc. Tôi bị kéo vào góc nhà, nơi tối nhất. Cha tôi thì thầm:
“Ở yên đây. Đừng ra ngoài.”
Nhưng tôi vẫn lén nhìn qua khe cửa.
Con đường quen thuộc ngày nào giờ đầy những bóng người chạy vội. Xa xa, khói bốc lên. Không còn tiếng cười nói chúc Tết—chỉ còn tiếng súng vang lên từng hồi, khô khốc.
Thời gian hôm đó trôi rất chậm.
Chúng tôi không dám nấu ăn, không dám nói lớn. Mỗi tiếng động bên ngoài đều khiến tim tôi đập mạnh. Tôi không hiểu chuyện gì đang xảy ra—chỉ biết rằng Tết đã biến mất.
Đến chiều, một người hàng xóm chạy sang, mặt tái mét:
“Đừng ra đường. Nguy hiểm lắm.”
Tôi chưa bao giờ thấy ông ấy sợ như vậy.
Những ngày sau đó, thành phố như biến thành một nơi khác. Nhiều căn nhà đóng kín cửa. Có nhà không còn ai. Có nhà chỉ còn lại đồ đạc ngổn ngang.
Tôi không còn hỏi khi nào chiến sự kết thúc nữa.
Tôi chỉ mong một buổi sáng thức dậy, mọi thứ lại như cũ—có bánh chưng, có tiếng cười, có người đi chúc Tết.
Nhưng điều đó đã không xảy ra.
Nhiều năm sau, mỗi khi Tết đến, tôi vẫn nhớ đến buổi sáng hôm ấy.
Tôi vẫn mặc áo mới, vẫn ăn bánh chưng, vẫn chúc Tết mọi người.
Nhưng sâu trong lòng, tôi biết rằng có một cái Tết đã mãi mãi dừng lại—vào năm của Tổng tiến công và nổi dậy Tết Mậu Thân.



