Ca-chiu-sa Việt Nam
QĐND - Giữa tháng 4-1954, đợt tiến công thứ hai của ta ở Điện Biên Phủ đã kết thúc. Ngày 22-4-1954, Bộ Tổng tư lệnh ra quyết định thành lập Tiểu đoàn H6 mang phiên hiệu 224 cũng để ghi nhớ ngày đơn vị ra đời, tiểu đoàn trực thuộc Bộ chỉ huy Đại đoàn 351. Ông Cao Sơn được giao nhiệm vụ làm Tiểu đoàn trưởng...
QĐND - Giữa tháng 4-1954, đợt tiến công thứ hai của ta ở Điện Biên Phủ đã kết thúc. Ngày 22-4-1954, Bộ Tổng tư lệnh ra quyết định thành lập Tiểu đoàn H6 mang phiên hiệu 224 cũng để ghi nhớ ngày đơn vị ra đời, tiểu đoàn trực thuộc Bộ chỉ huy Đại đoàn 351. Ông Cao Sơn được giao nhiệm vụ làm Tiểu đoàn trưởng. Theo biên chế chính thức, tiểu đoàn có ba đại đội, mỗi đại đội có ba trung đội, mỗi trung đội có hai khẩu đội. Tuy nhiên, do đòi hỏi cấp bách của tác chiến và quân số cũng chưa đủ, nên trước mắt, tiểu đoàn chỉ biên chế hai đại đội với 12 khẩu H6 (loại hỏa tiễn 6 nòng). Đây chính là hỏa tiễn Ca-chiu-sa nổi tiếng của Hồng quân Liên Xô trước đây từng làm cho quân đội phát-xít Đức phải khiếp sợ trong đại chiến thế giới thứ hai. Hỏa tiễn H6 là loại pháo nòng nhẵn, không rãnh xoắn bắn theo nguyên lý phản lực, cỡ nòng 107mm, đạn nặng 20kg, kể cả phần động cơ.
Với lòng say mê học tập và khí thế háo hức lập công, chỉ sau hơn một tuần lễ vừa biên chế tổ chức, vừa nhận vũ khí, khí tài, vừa huấn luyện cấp tốc, cán bộ, chiến sĩ của tiểu đoàn đã sử dụng tương đối thành thạo loại hỏa tiễn này.
|
Đòn sấm sét của pháo binh Việt Nam trong Chiến dịch Điện Biên Phủ. Ảnh tư liệu |
Đêm 3-5, đơn vị được lệnh hành quân tiến vào Điện Biên Phủ để tham dự đợt 3 của chiến dịch và cũng là đợt tổng công kích trên toàn mặt trận. Cán bộ, chiến sĩ toàn tiểu đoàn háo hức lập công. Xe pháo hối hả lên đường, mỗi xe cõng trên lưng một khẩu H6 nặng gần 3 tạ cùng kíp pháo thủ. Đêm 5-5-1954, tiểu đoàn tới vị trí tập kết. Mờ sáng ngày 6-5, cả hai đại đội đã chiếm lĩnh trận địa xong. Vì pháo gọn nhẹ, 6 pháo thủ có thể kéo pháo đi băng băng ở sườn núi dốc 30 độ, nên các trận địa đều được bố trí trên đồi cao để bắn thẳng vào khu trung tâm Mường Thanh ở cự ly hơn 5000m.
Ngày 6-5-1954, theo lệnh trên, Tiểu đoàn 2, Trung đoàn 45 lựu pháo đã bắn chỉ thị mục tiêu cho hỏa tiễn H6. Theo vết đạn nổ của lựu pháo 105mm, các đơn vị của Tiểu đoàn 224 đã giao hội, đo đạc phần tử xạ kích và bắn thử luôn vào mục tiêu đó, rồi hiệu chỉnh tầm hướng để chờ lệnh bắn cấp tập. Lúc này, Bộ chỉ huy Đại đoàn 351 đã giao nhiệm vụ cụ thể cho Tiểu đoàn H6 là bắn chế áp ba trận địa pháo 105 và 155mm của địch ở Mường Thanh, bắn vào khu hầm chỉ huy của tướng Đờ Cát và sẵn sàng bắn vào đội hình địch nếu chúng ra phản kích.
Đêm 6 rạng sáng 7-5-1954, khi bộ binh ta mở các cuộc tiến công vào hàng loạt cứ điểm của địch ở phía đông và phía tây Mường Thanh thì 12 khẩu H6 của Tiểu đoàn 224 được lệnh bắn vào các mục tiêu đã định ở khu trung tâm Mường Thanh 800 quả đạn. Các trận địa pháo địch câm bặt. Nếu có khẩu pháo địch nào còn ngoan cố bắn ra, H6 lại dập vào đó một vài loạt hỏa tiễn, buộc chúng phải câm họng. Cùng đêm đó, Trung đoàn bộ binh 174 thuộc Đại đoàn 316 đã chiếm xong phần còn lại của đồi A1 phía đông Mường Thanh, đẩy địch vào thế bị bao vây khống chế hoàn toàn. Sáng 7-5-1954, hơn một trăm tên địch từ Mường Thanh vượt cầu sắt bắc qua sông Nậm Rốm hướng về đồi A1 để chuẩn bị phản kích. Đứng trên đài quan sát lúc này khi sương mù đã tan, với tầm nhìn 5000m, qua các khí tài quang học, Tiểu đoàn trưởng Cao Sơn thấy rất rõ khoảng hai đại đội địch đã vượt qua cầu, đang triển khai đội hình. Ông hạ lệnh cho toàn tiểu đoàn bắn. Cả 12 khẩu hỏa tiễn gầm lên dữ dội phóng đi từng loạt 72 viên vào giữa đội hình địch. Sau vài loạt đạn, ngừng bắn để quan sát, thấy ở đó không còn gì ngoài các đám cháy nho nhỏ. Sau này mới biết, lực lượng địch hôm đó đã bị hỏa tiễn 107mm của ta làm thương vong. Chỉ còn ít tên sống sót chạy dạt lên đồi C2 gần đấy và cũng bị bộ binh tiêu diệt. Địch phản ứng điên cuồng dùng máy bay ném bom vào trận địa H6 nhưng chỉ gây cho ta một số tổn thất nhỏ.
Chiều 7-5-1954, toàn bộ quân địch còn lại ở Điện Biên Phủ đã phải ra đầu hàng. Trong niềm vui chiến thắng, anh em ở Đại đoàn 312 kể lại cho Tiểu đoàn 224 nghe khi vượt qua cầu Mường Thanh tiến về khu hầm chỉ huy của tướng Đờ Cát, các chiến sĩ bộ binh còn tóm được một số tên lính Âu-Phi đang rúc sâu vào các hố cát chúng tự đào, rồi lấp đầy bùn đất lên người, chỉ để hở hai lỗ mũi để thở. Thì ra, chúng không thể chịu nổi độ nóng rất cao của đạn hỏa tiễn và rất khiếp đảm khi nghe tiếng rít gió của đạn H6 khi bay đến mục tiêu.
Vậy là chỉ sau 2 tuần được thành lập, Tiểu đoàn 224 pháo hỏa tiễn đã đánh thắng trận đầu tiên và cũng là trận cuối cùng, góp phần xứng đáng cùng các đơn vị trên toàn mặt trận, giành thắng lợi to lớn, trọn vẹn của Chiến dịch Điện Biên Phủ lịch sử cách đây 60 năm.




