Bài viết

Cả kíp mổ ...ngủ gục

Hải Phòng20/04/2026Ban Biên tập tổng hợp1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1969, sau mấy tháng đi mở lớp y tá ở huyện Chợ Gạo cô Lê Thị Hiếu Tâm trở về Trạm xá 2 của Thành đội Mỹ Tho, đóng ở Hóc Đùn, xã Đạo Thạnh. Lúc này, tụi địch quyết tâm biến Đạo Thạnh thành vành đai trắng nên tập trung đánh phá rất ác liệt. Ngày nào cũng đối đầu với giặc, thương binh nhiều, lực lượng của Bệnh xá đã ít còn hy sinh 1, bị thương 3. Có thương binh hy sinh do không được phẫu thuật cấp cứu kịp thời. Thấy cô về, anh chị em ở trạm mừng rơi nước mắt. Cô cùng anh em củng cố lại đội ngũ, kiện toàn các khâu để có thể thực hiện tốt chức trách, nhiệm vụ. Ban ngày lo cất giấu thương binh, tổ chức đánh địch, đón đầu chọi lựu đạn, gài trái; ban đêm phẫu thuật, cấp cứu... Cứ như vậy, có đợt liên tục mấy đêm ngày không ngủ. Có lần cô leo lên cây mận đứng gác, buồn ngủ quá, mí mắt cứ sụp xuống, cô hái mận ăn cho tỉnh. Ai ngờ, tay cầm trái mận ăn mà ngủ hồi nào không biết. Lính vô, chúng luồn dưới mương. Có lẽ chúng định bắt sống cô nên không bắn. Khi chúng leo lên bờ thì một tên bị trợt chân gây tiếng động. Cô bừng tỉnh, nhìn xuống. Trời ơi lính, lính lố nhố dưới mương chỉ cách cô chừng 5 mét. Cô rút lựu đạn ở thắt lưng chọi liên tiếp 2 trái và phóng xuống ù chạy. Khi đi gác, cô thường mang theo 4-5 trái lựu đạn, rút sẵn chốt, cài vào sợi dây nịch Mỹ ở thắt lưng, ràn dây thun lại. Khi gặp địch chỉ cần rút ra chọi, khỏi mất thời gian rút chốt. Tụi lính bị thương không dám truy đuổi, chỉ bắn theo cô như vảy đạn.

Đợt này cũng vậy, ngày chống càn, đêm phẫu thuật cấp cứu, cứ như thế suốt 6, 7 ngày đêm không ngủ. Người ta nói không ngủ lâu ngày mí mắt cứng lại, không nhắm được; nhưng cô không thấy vậy, chỉ thấy mí mắt nặng như treo đá, cố gắng lắm mới nhướng lên nổi. Đêm đó, kíp mổ do cô mổ chính và 3 y tá: Năm Lù rọi đèn, Hương chuyền dụng cụ, Rỡ ủ ấm. Khi đối diện với thương binh, thấy họ đau đớn là mình tỉnh liền; nhưng khi nguy hiểm qua rồi thì cơn buồn ngủ lại ập đến. Vừa xong cas thứ nhất - gãy chân, cô mổ luôn cas thứ hai - bị thủng ruột non và thủng mạc treo ruột. Cô còn nhớ, anh thương binh ấy tên Khoa. Sau gần 2 tiếng đồng hồ phẫu thuật, cô đã giải quyết xong phần bên trong và lắp ruột vô, hai tay đặt lên giữ vết thương, chờ y tá chuyền kim may, vậy mà... ngủ. Cơn buồn ngủ đến từ trong ruột, ngủ hồi nào không biết. Khi anh thương binh gọi “Chị Mười!” cô giật mình mở mắt. Trời ơi, 3 người y tá giống như bị phù phép, họ như những pho tượng bất động, tay còn nguyên những động tác dở dang: Hương tay cầm kim, tay cầm chỉ đưa lên; Rỡ hai tay cầm hai cây ben vắt gạt; anh Năm Lù đang bơm đo huyết áp... tất cả đều ngủ. Cô đánh thức mọi người và cuống quýt hỏi anh thương binh: “Chị ngủ lâu chưa?”. Anh thương binh nói: “Chị mới nhắm mắt là em kêu đó!”. Lần đó đáng ra cả kíp mổ phải bị kỷ luật, nhưng anh Tám Thành - Trạm trưởng nói: “Làm sao kiểm điểm tụi nó cho được, tụi nó cực lắm!”.

Cũng may, hồi đó phẫu thuật không có gây mê, chỉ gây tê tại chỗ nên anh thương binh mới đánh thức cô và nhờ vậy mà anh không bị sao, ra viện về đơn vị chiến đấu bình thường, nếu không cô khó tha thứ cho mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn