CA MỔ DƯỚI HẦM RỪNG TRƯỜNG SƠN
Bác sĩ Đặng Thị Xuân tốt nghiệp trường y năm 1966, khi chiến tranh đang ở giai đoạn khốc liệt. Thay vì ở lại bệnh viện tuyến sau, bà xung phong vào chiến trường Trường Sơn, nơi thương binh từ các mặt trận liên tục được đưa về trong tình trạng nguy kịch.
Bệnh xá dã chiến của bà chỉ là một căn hầm nhỏ giữa rừng sâu, mái lợp bằng lá, giường mổ làm từ tre nứa. Thuốc men thiếu thốn, không đủ thuốc mê, không có máu dự trữ. Nhiều ca mổ phải thực hiện dưới ánh đèn pin yếu ớt, trong tiếng bom nổ vọng lại từ xa.
Có những ca mổ kéo dài hàng giờ liền. Bàn tay bác sĩ run lên vì mệt, vì sốt rét rừng, nhưng bà không cho phép mình dừng lại. Khi bom nổ gần hầm, đất đá rơi xuống bàn mổ, bà lấy thân mình che cho thương binh, tiếp tục khâu vết thương trong điều kiện vô cùng nguy hiểm.
Nhiều chiến sĩ tưởng như không qua khỏi đã được bà cứu sống. Khi tỉnh lại, họ nắm tay bà khóc, gọi bà là “mẹ”. Có người mất tay, mất chân, có người mang thương tật suốt đời, nhưng họ còn sống để trở về.
Ngày đất nước thống nhất, bà Xuân rời rừng với mái tóc đã bạc sớm. Bệnh xá dã chiến không còn, nhưng những ca mổ trong lòng đất ấy đã trở thành minh chứng cho sự hy sinh thầm lặng của những người thầy thuốc thời hoa lửa.



