Cựu chiến binh

CÁCH GIỮ THỊT GIỮA RỪNG SÂU

CÁCH GIỮ THỊT GIỮA RỪNG SÂU

05/02/2026Vũ Đức Anh Tuấn (xã Định Hòa)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÁCH GIỮ THỊT GIỮA RỪNG SÂU

Tôi là Nguyễn Văn Sáu, một người lính từng có nhiều năm sống và sinh hoạt giữa rừng núi. Nơi ấy, cái gì cũng thiếu, nhất là thức ăn. Vì thế, mỗi khi đơn vị có được chút thịt để cải thiện bữa ăn, ai cũng coi như của quý. Nhưng có thịt rồi, giữ được thịt giữa rừng sâu lại là một câu chuyện khác, và đó cũng là một trong những bài học đáng nhớ nhất của đời lính tôi.

Hồi đó, đơn vị tôi thường xuyên hành quân, đóng quân không cố định. Có những đợt được tiếp tế hoặc săn bắt được chút thực phẩm, nhưng không thể ăn hết trong một bữa. Không có tủ lạnh, không có đồ bảo quản, rừng thì nóng ẩm, côn trùng nhiều. Chỉ cần sơ ý là thịt hỏng ngay. Chính vì vậy, các anh đi trước luôn nhắc chúng tôi phải biết cách giữ gìn, coi từng miếng thịt như công sức chung của cả đơn vị.

Tôi nhớ có lần, sau một đợt hành quân dài, đơn vị được chia phần thịt để ăn dần mấy ngày. Anh em ai cũng mừng, nhưng niềm vui ấy đi kèm với nỗi lo. Nếu không khéo, chỉ qua một đêm là thịt có thể không dùng được nữa. Lúc ấy, mấy anh lính lâu năm đứng ra bàn bạc, thống nhất cách làm sao cho an toàn nhất trong điều kiện rừng núi.

Điều tôi ấn tượng nhất không phải là cách làm cụ thể, mà là sự cẩn trọng và kỷ luật. Từng người được phân công rõ ràng: người lo chuẩn bị chỗ treo, người trông bếp, người canh giữ. Mọi việc đều làm lặng lẽ, không ồn ào, bởi giữa rừng, chỉ một chút sơ suất cũng có thể gây rắc rối.

Những buổi tối đó, bên bếp lửa nhỏ, tôi ngồi nhìn anh em làm việc mà thấy rõ tinh thần người lính. Không ai nghĩ cho riêng mình. Miếng thịt không phải của cá nhân nào, mà là phần chung của cả đơn vị. Giữ được thịt cũng đồng nghĩa với việc giữ sức khỏe cho anh em trong những ngày hành quân tiếp theo.

Có hôm trời mưa, không khí ẩm ướt, việc bảo quản càng khó. Anh em phải thay nhau kiểm tra, nhắc nhở nhau từng chút. Mệt thì mệt, nhưng không ai than. Tôi nhớ có anh còn nói vui: “Giữ được miếng thịt này, mai hành quân mới có sức mà đi.” Câu nói đơn giản ấy khiến tôi thấy ấm lòng giữa rừng đêm lạnh lẽo.

Nhờ sự cẩn thận và kinh nghiệm của những người đi trước, phần thịt ấy được dùng dần trong vài ngày. Mỗi bữa chỉ một ít, chia đều cho anh em. Không nhiều, nhưng ai cũng thấy ngon. Có lẽ vì đó là kết quả của sự chung sức và ý thức giữ gìn, nên miếng thịt ăn vào thấy quý hơn rất nhiều.

Qua những lần như thế, tôi học được rằng, trong rừng sâu, giữ thịt không chỉ là giữ thức ăn, mà còn là giữ tinh thần. Người lính phải biết nghĩ xa, không được vì cái đói trước mắt mà làm liều. Phải biết nghe kinh nghiệm, biết tuân thủ kỷ luật, và đặt lợi ích tập thể lên trên hết.

Giờ đây, khi đã rời quân ngũ, cuộc sống đủ đầy hơn, tôi vẫn nhớ những ngày gian khó ấy. Nhớ những buổi tối canh bếp, nhớ ánh lửa hắt lên gương mặt anh em, và nhớ bài học giản dị mà sâu sắc: giữa rừng sâu, biết giữ gìn từng miếng ăn cũng chính là biết giữ lấy nhau. Với tôi, đó là một kỷ niệm rất lính, theo tôi suốt cả cuộc đời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn