Người có công giúp đỡ cách mạng

Cái chum gạo có tiếng thở

Cái chum gạo có tiếng thở

Hà Tĩnh19/04/2026Nguyễn Đình Hoàng (xã thạch hà)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nhà tôi ở gần Đà Nẵng, trước Tết năm 1968, có một anh bộ đội ghé qua nhờ giấu giúp một túi tài liệu, tôi không hỏi gì, chỉ nhét nó xuống đáy chum gạo rồi phủ kín như chưa từng có gì. Đêm 31 tháng 1, khi Tổng tiến công và nổi dậy Tết Mậu Thân nổ ra, tiếng súng vang từ xa đến gần, chưa kịp hoàn hồn thì một chiến sĩ khác bị thương tìm đến, người bê bết máu, thở dốc. Tôi kéo anh xuống hầm, đậy kín lại, rồi trở lên nhà như bình thường. Sáng hôm sau, lính vào lục soát, họ dùng que chọc vào chum gạo, từng nhát mạnh, làm tôi đứng bên cạnh mà tim đập như muốn vỡ. Đúng lúc đó, từ dưới hầm vang lên một tiếng thở rất khẽ, đủ để tôi nghe thấy. Tôi lập tức làm đổ rổ gạo bên cạnh, giả vờ luống cuống, khiến họ phải lùi ra. Họ bực bội, lục thêm một lúc rồi bỏ đi. Khi mọi thứ yên lặng, tôi mở hầm, anh lính vẫn còn sống, mắt nhìn tôi rất lâu rồi chỉ nói: “Cô liều quá.” Tôi không biết mình có liều hay không, chỉ biết lúc đó nếu buông tay thì người trước mặt mình sẽ chết, vậy thôi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn