Cựu chiến binh

CÁI NẮNG GẮT TRÊN THAO TRƯỜNG

CÁI NẮNG GẮT TRÊN THAO TRƯỜNG

04/02/2026Vũ Đức Anh Tuấn (xã Định Hòa)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÁI NẮNG GẮT TRÊN THAO TRƯỜNG

Tôi là Nguyễn Văn An. Nhắc đến đời lính, người ta thường nhớ đến rừng sâu, mưa lạnh, những cuộc hành quân dài. Nhưng với tôi, có một ký ức không thể quên, đó là cái nắng gắt trên thao trường – thứ nắng đã hun đúc ý chí và rèn giũa chúng tôi từng ngày.

Thao trường của đơn vị tôi nằm giữa một bãi đất rộng, trống trải, không một bóng cây che mát. Mùa hè đến, mặt đất khô trắng, nắng từ trên trời đổ xuống, từ dưới hắt lên, như muốn thử thách sức chịu đựng của mỗi người lính. Ngay từ sáng sớm, khi tiếng kẻng vang lên, chúng tôi đã biết hôm đó sẽ là một ngày rất dài.

Buổi huấn luyện bắt đầu khi mặt trời còn chưa đứng bóng. Nhưng chỉ sau một lúc, nắng đã gắt. Ánh nắng chiếu thẳng xuống mũ cối, nóng ran. Mồ hôi chảy thành dòng, thấm ướt lưng áo, rồi lại nhanh chóng bị nắng hong khô, để lại những vệt muối trắng. Mỗi động tác, mỗi bước chạy đều nặng nề hơn dưới cái nắng ấy.

Có những lúc đứng nghiêm giữa thao trường, tôi cảm giác như nắng đang đè lên vai. Gió thổi qua không mang theo hơi mát, mà chỉ làm hơi nóng hầm hập hơn. Mắt cay xè vì mồ hôi chảy xuống, nhưng vẫn phải giữ tư thế, giữ đội hình. Trong đầu tôi lúc đó chỉ có một suy nghĩ: cố thêm chút nữa.

Những giờ nghỉ giải lao ngắn ngủi trở nên quý giá hơn bao giờ hết. Anh em tranh thủ ngồi bệt xuống đất, mở nắp bi đông uống từng ngụm nước nhỏ. Có người lấy mũ cối che mặt, có người dựa lưng vào ba lô, thở dốc. Nhưng chỉ cần còi tập vang lên, tất cả lại bật dậy, nhanh chóng vào vị trí. Không ai than vãn, bởi ai cũng hiểu: nắng gắt là một phần của rèn luyện.

Tôi nhớ nhất là những buổi tập bắn và tập điều lệnh giữa trưa. Mặt thao trường nóng rẫy, hơi nóng bốc lên làm không khí như rung lên trước mắt. Đôi giày vải nóng ran, bàn chân rát bỏng. Có lúc tôi cảm giác mình sắp kiệt sức, nhưng nhìn sang bên cạnh, thấy đồng đội vẫn nghiêm túc tập luyện, tôi lại tự nhủ không được chùn bước.

Trong cái nắng ấy, tình đồng đội hiện lên rất rõ. Có người thấy bạn mệt, lặng lẽ chuyền thêm ngụm nước. Có người lúc nghỉ tranh thủ quạt giúp nhau bằng chiếc mũ cối. Những hành động nhỏ thôi, nhưng đủ làm dịu bớt cái nắng gay gắt và tiếp thêm tinh thần cho nhau.

Chiều xuống, khi buổi huấn luyện kết thúc, ai nấy đều rã rời. Áo quần sẫm màu vì mồ hôi, khuôn mặt sạm nắng, nhưng ánh mắt thì sáng hơn. Tôi đứng nhìn thao trường lúc hoàng hôn, nắng đã dịu lại, lòng bỗng thấy nhẹ nhõm. Một ngày vất vả nữa đã trôi qua, và chúng tôi đã vượt qua nó cùng nhau.

Giờ đây, khi đã rời quân ngũ, mỗi lần đứng dưới nắng hè, tôi lại nhớ đến thao trường năm xưa. Nhớ cái nắng gắt đến cháy da, nhớ những giờ tập luyện tưởng như không dứt. Nhưng trên hết, tôi nhớ cảm giác trưởng thành dần lên trong gian khổ.

Với tôi, cái nắng gắt trên thao trường không chỉ là thử thách của thể lực, mà còn là bài học về ý chí và tinh thần kỷ luật. Chính dưới cái nắng ấy, tôi và đồng đội đã học được cách vượt qua giới hạn của bản thân, để trở thành những người lính vững vàng hơn, mạnh mẽ hơn trong suốt chặng đường đời sau này.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
CÁI NẮNG GẮT TRÊN THAO TRƯỜNG | Câu chuyện thời hoa lửa