Cái tên không còn được gọi
Có một cái tên đã từng được gọi rất nhiều.
Trong những lúc cần thiết.
Trong những khoảnh khắc gần gũi.
Trong những lần không cần lý do.
Rồi một ngày,
không ai gọi tên đó nữa.
Không phải vì quên.
Không phải vì thay thế.
Mà vì không còn ai có thể gọi.
Anh đứng đó.
Nghe những cái tên khác vang lên.
Quen thuộc.
Gần gũi.
Nhưng thiếu một khoảng rất rõ.
Và anh nhận ra—
có những cái tên không mất đi,
chúng chỉ dừng lại
ở một thời điểm không ai có thể chạm tới nữa.



