Cựu chiến binh

Căn cứ Núi Thành - Đòn sấm sét

Hải Phòng19/04/2026Đinh Bá Cường (xã Khúc Thừa Dụ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông là Đinh Văn Minh, quê ông ở xã Tam Nghĩa, huyện Núi Thành, tỉnh Quảng Nam xúc động bồi hồi kể lại:

Năm 1965, khi trận đánh ấy diễn ra, ông vừa tròn 22 tuổi. Cái ngày ấy, lính Mỹ vừa đổ quân vào Chu Lai, chúng xây dựng căn cứ trên đồi Núi Thành để khống chế cả vùng này. Người dân mình căm thù lắm. Ông lúc đó là lính địa phương, thuộc Đại đội 2, Tiểu đoàn 70. Vì là người bản địa, "thuộc từng gốc đa, bến nước", nên ông được giao nhiệm vụ làm mũi trưởng mũi đặc công tiến công vào lô cốt chỉ huy của địch.

Đêm ngày 25, rạng sáng ngày 26 tháng 5 năm 1965 – đó là một đêm không sao. Ông cùng đồng đội mình chỉ mặc độc chiếc quần đùi, người bôi đầy bùn và nhọ nồi để hóa thân vào bóng đêm. Trong tay ông không phải là súng trường dài loằng ngoằng, mà là những khối bộc phá áp sát và lựu đạn.

Khi áp sát vào hàng rào thứ 7 của địch, tim ông đập mạnh đến nỗi tưởng như người bên cạnh cũng nghe thấy. Nhưng lạ lắm cháu ạ, cái sợ nó biến mất nhanh lắm, chỉ còn cái ý nghĩ: "Phải đánh thắng trận đầu này để cho chúng biết tay người Quảng Nam".

Lệnh tấn công phát ra bằng một tiếng nổ lớn từ hướng khác. Ông bật dậy, nhanh như một con sóc rừng, băng qua các lớp rào đã được cắt sẵn. Trước mặt ông là cái lô cốt chính cao lù lù, tiếng súng đại liên từ trong đó khạc ra đỏ lòm cả góc trời. Đồng đội ông có người ngã xuống ngay bên cạnh.

Ông nghiến răng, lợi dụng một gốc cây bị bom đánh cụt, áp sát vào vách lô cốt. Ông rút chốt khối bộc phá, đếm nhẩm: "Một... hai... ba...". Khi khói bốc lên, ông tống thẳng khối thuốc nổ vào lỗ mai nha rồi lộn nhào người xuống một hố cá nhân gần đó.

Một tiếng Đoành long trời lở đất! Mặt đất dưới chân ông rung chuyển như động đất. Cột lửa bùng lên cao vút, soi rõ cả khuôn mặt đầy đất cát của ông. Lô cốt chỉ huy bị hất tung. Thừa thắng, anh em mình đồng loạt xông lên, tiếng hô "Xung phong!" vang động cả núi rừng.

Trận đó, đơn vị ông đã xóa sổ một đại đội lính thủy đánh bộ Mỹ. Đó là trận đánh Mỹ đầu tiên trên đất miền Nam đấy cháu. Ông may mắn chỉ bị mảnh đạn găm vào bắp tay, máu chảy đầm đìa nhưng trong lòng sướng lắm. Sướng vì cái niềm tin "Mỹ cũng có thể đánh thắng" đã được khẳng định ngay trên quê hương mình.

Bây giờ, Núi Thành quê mình đã thay da đổi thịt, có cảng biển, có nhà máy lớn. Nhưng mỗi lần đi qua cái đồi năm xưa, ông vẫn dừng lại nhìn lên. Ở đó, tuổi 22 của ông và máu của bao nhiêu đồng chí đã hòa vào đất đá để có được màu xanh bình yên này.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn