Cánh Chim Trong Lửa Đạn
Mùa khô năm ấy, bầu trời chiến trường miền Đông luôn đặc quánh mùi khói súng. Ban ngày máy bay gầm rú, bom đạn xé nát những cánh rừng cao su. Ban đêm pháo sáng treo lơ lửng như những mặt trời trắng lạnh. Con người dưới mặt đất sống giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết.
Nhưng giữa khung trời đầy lửa đạn ấy, vẫn có những cánh chim bay qua. Đơn vị của Lợi đóng quân gần bìa rừng Bình Phước. Lợi mới mười chín tuổi, quê ở Quảng Ngãi, nhập ngũ chưa đầy một năm. Anh ít nói, dáng gầy, nhưng đôi mắt luôn sáng và nhanh nhẹn. Từ nhỏ, Lợi đã mê chim. Ở quê, anh từng trèo cây bắt tổ sáo, nuôi cu gáy, nghe tiếng chim đoán mùa màng. Vào chiến trường, thứ anh nhớ nhất không phải món ăn quê nhà mà là tiếng chim buổi sớm. Một sáng sau trận bom dữ dội, đơn vị ra kiểm tra quanh khu lán. Cây cối gãy đổ ngổn ngang, đất đá còn nóng hổi. Giữa một gốc dầu bị bật rễ, Lợi nghe tiếng kêu yếu ớt: Chíp… chíp… Anh bới lớp lá cháy đen và nhặt lên một con chim non, mình xám tro, cánh còn tơ, một bên chân trầy xước. Nam – người bạn thân cùng tiểu đội – bật cười: – Giữa chiến trường mà cậu còn nhặt chim nuôi? Lợi nâng con chim trong hai bàn tay: – Nó còn sống thì cứu thôi. Anh lấy nắp bi đông đựng nước, nghiền ít gạo rang đút cho nó ăn. Từ hôm ấy, con chim ở cùng đơn vị. Mọi người gọi nó là Lửa, vì nhặt được sau trận bom. Lửa lớn rất nhanh. Bộ lông dần mượt màu nâu nhạt, mắt đen lanh lợi. Nó quen tiếng bước chân lính, quen mùi khói bếp, quen cả tiếng pháo xa gần. Mỗi khi nghe còi báo động, nó lao vào ngực Lợi nép im thin thít. Những ngày gian khổ, con chim nhỏ trở thành niềm vui hiếm hoi. Buổi sáng, nó nhảy quanh mép tăng, lích chích gọi người dậy. Buổi chiều, nó đậu trên nòng súng của Nam, nghiêng đầu ngó nghiêng như một chiến sĩ gác ca. Nam xoa đầu nó: – Hết giặc tao xin mang về nuôi. Lợi cười: – Nó là chim rừng, phải để nó bay. Chiến sự ngày càng ác liệt. Một đêm, đơn vị nhận lệnh chuyển chốt gấp. Mọi người hành quân trong mưa, băng qua khu rừng vừa bị pháo cày nát. Lợi giấu Lửa trong túi áo ngực. Giữa đường, pháo sáng bất ngờ bùng lên. Tiếng đại liên quét rít qua ngọn cây. – Nằm xuống! Cả đơn vị lao xuống hố bom cũ. Đạn cày đất tóe lửa. Lợi ôm ngực giữ con chim nhỏ đang run bần bật. Sau loạt đạn, đơn vị phản kích rồi rút an toàn về tuyến sau. Đêm ấy, Nam thở hắt: – Suýt chết cả người lẫn chim. Lợi mở túi áo. Lửa thò đầu ra, kêu mấy tiếng yếu ớt khiến ai cũng bật cười. Một sáng khác, đơn vị chuẩn bị xuất kích đánh điểm cao. Không khí căng như dây đàn. Ai cũng hiểu trận này sẽ khó khăn. Lợi vuốt nhẹ bộ lông con chim rồi mở tay. – Bay đi. Nhưng Lửa không bay. Nó chỉ nhảy lên vai anh, đậu im. Nam cười lớn: – Nó theo cậu ra trận rồi. Trận đánh diễn ra dữ dội từ trưa đến chiều. Bom dội cháy cả triền đồi, khói đen cuộn kín trời. Lợi cùng đồng đội bò qua từng hố pháo, giữ từng mét đất. Khi trời gần tối, đơn vị làm chủ trận địa nhưng thương vong không ít. Nam bị thương ở vai. Lợi dìu bạn về hầm cứu thương. Trong lúc băng bó, mọi người bỗng nghe tiếng chim hót lanh lảnh ngoài miệng hầm. Lửa đang đậu trên cành cây cháy dở, cất tiếng hót đầu tiên kể từ ngày theo đơn vị. Tiếng hót trong trẻo ấy vang lên giữa mùi khói súng, giữa tiếng rên đau của thương binh, giữa chiều chiến địa tan hoang. Nhiều người lặng đi. Nam cười nhăn nhó: – Nó báo mình còn sống đó. Nhiều năm sau hòa bình, Lợi trở về quê. Anh làm nghề trồng cây và nuôi chim như thuở nhỏ. Có người hỏi trong chiến tranh anh nhớ nhất điều gì. Lợi đáp: – Tôi nhớ một con chim nhỏ dám sống giữa bom đạn. Ông bảo, giữa chiến tranh khốc liệt nhất, con người vẫn giữ được lòng nhân hậu thì đó là điều quý nhất. Cánh chim năm xưa không chỉ bay giữa lửa đạn, mà còn bay qua những tháng ngày tăm tối để nhắc mọi người rằng sự sống luôn tìm đường vươn lên. Và vì thế, giữa ký ức chiến tranh của ông, vẫn luôn có một cánh chim trong lửa đạn.



