Cánh cửa luôn mở tâm hồn
Ngôi nhà của mẹ anh ở cuối con ngõ nhỏ. Cánh cửa gỗ cũ kỹ lúc nào cũng mở hé, dù là sáng sớm hay chiều muộn. Ngày còn ở nhà, anh chưa từng để ý điều đó. Anh chỉ nghĩ đơn giản rằng mẹ quên đóng cửa, hoặc không cẩn thận.
Nhưng rồi khi đi xa, mỗi lần trở về, anh lại thấy cánh cửa ấy vẫn như vậy. Không khóa, không đóng kín, chỉ mở vừa đủ như chờ đợi một ai đó bước vào.
Một lần, anh hỏi mẹ: “Sao mẹ không đóng cửa lại cho an toàn?”
Mẹ chỉ cười nhẹ: “Đóng lại thì con về ai mở cho kịp?”
Câu trả lời khiến anh lặng đi. Hóa ra, cánh cửa ấy không chỉ là một thói quen, mà là một cách chờ đợi. Một sự tin tưởng rằng người thân sẽ trở về.
Anh chợt nhận ra, có những nơi không cần khóa, vì nó được giữ bằng tình cảm. Và có những cánh cửa, không phải để ngăn cách, mà để đón chờ.



