Anh hùng Lực lượng vũ trang

“Cánh Tay Còn Lại Trên Đỉnh Đông Khê” – Câu chuyện về Anh hùng LLVT La Văn Cầu p1

Có những vết thương theo con người suốt cả cuộc đời. Nhưng cũng có những vết thương hóa thành huy hiệu bất tử của lòng yêu nước. Trên chiến trường Đông Khê mùa thu năm 1950, một chiến sĩ trẻ người dân tộc Tày đã bị đạn nghiền nát cánh tay phải. Máu chảy đỏ cả sườn núi. Thế nhưng thay vì lùi lại phía sau, ông nghiến răng xin đồng đội chặt đứt phần tay gần lìa để tiếp tục ôm bộc phá lao lên đánh lô cốt địch. Người chiến sĩ ấy là La Văn Cầu – biểu tượng của ý chí thép Việt Nam trong kháng chiến chố

Thái Nguyên31/05/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tuổi trẻ và tiếng gọi non sông

La Văn Cầu sinh ra giữa núi rừng Cao Bằng – nơi những bản làng người Tày quanh năm sống trong cảnh nghèo khó dưới ách áp bức thực dân.

Tuổi thơ ông gắn với những con đường đá tai mèo, những mùa đông buốt giá và cảnh người dân bị lính Pháp đàn áp. Chứng kiến quê hương bị giày xéo, chàng trai trẻ sớm nuôi trong lòng khát vọng cầm súng bảo vệ đất nước.

Năm mười sáu tuổi, ông tham gia quân đội. Dù tuổi đời còn rất trẻ nhưng nổi tiếng gan dạ và nhanh nhẹn. Ông thường xung phong đi đầu trong các trận đánh nguy hiểm.

Năm 1950, chiến dịch Biên Giới mở màn nhằm phá thế bao vây của thực dân Pháp ở vùng Đông Bắc. Cứ điểm Đông Khê trở thành mục tiêu đặc biệt quan trọng.

Và tại nơi ấy, tên tuổi La Văn Cầu đã đi vào lịch sử.

Câu chuyện hoa lửa

Rạng sáng.

Sương núi phủ dày đặc quanh cứ điểm Đông Khê. Quân Pháp cố thủ trong những lô cốt bê tông kiên cố, đại liên bắn dữ dội xuống đội hình quân ta.

Đơn vị của La Văn Cầu nhận nhiệm vụ đánh phá hàng rào và mở cửa đột kích.

Ông ôm khối bộc phá nặng lao lên giữa làn đạn.

Bất ngờ, một viên đạn địch bắn trúng cánh tay phải.

Máu phun dữ dội.

Cánh tay gần như đứt lìa, chỉ còn dính lại bằng chút da thịt.

Đau đớn tưởng chừng có thể làm con người gục ngã, nhưng La Văn Cầu vẫn không chịu rời trận địa. Ông yêu cầu đồng đội dùng dao chặt đứt phần tay bị thương để tiếp tục chiến đấu.

Không ai cầm được nước mắt trước ý chí kinh hoàng ấy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn