Cựu chiến binh

CÁNH TAY ĐỂ LẠI CHIẾN TRƯỜNG Câu chuyện lịch sử về Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân La Văn Cầu

Đêm đông cuối năm 1950, vùng núi Đông Khê (Cao Bằng) chìm trong màn sương dày đặc. Tiếng súng, tiếng pháo và những đợt xung phong của bộ đội Việt Minh liên tiếp vang lên giữa núi rừng biên giới. Ở phía trước đội hình tiến công, một chiến sĩ trẻ đang ôm khối bộc phá lao về phía hàng rào lô cốt của quân Pháp. Chỉ còn vài mét nữa là đến mục tiêu thì một viên đạn bắn trúng cánh tay phải của anh. Máu chảy xối xả. Cánh tay gần như chỉ còn dính lại bằng lớp da. Đau đớn đến tột cùng. Nhưng điều người chiến sĩ ấy lo lắng không phải là tính mạng của mình. Anh chỉ sợ... trận đánh bị chậm lại. Người chiến sĩ ấy là La Văn Cầu – người sau này trở thành một trong những biểu tượng tiêu biểu của chủ nghĩa anh hùng cách mạng Việt Nam.

Thái Nguyên03/08/2026Chi Đoàn trường Tiểu học Tu Tra (Đơn Dương)9 lượt xem0 lượt chia sẻ
CÁNH TAY ĐỂ LẠI CHIẾN TRƯỜNG Câu chuyện lịch sử về Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân La Văn Cầu
images (7).jpeg

Cậu bé người Tày lớn lên giữa núi rừng Việt Bắc

La Văn Cầu sinh năm 1932 tại bản Cốc Xả, xã Quang Liệt (nay thuộc huyện Trùng Khánh, tỉnh Cao Bằng), trong một gia đình người Tày nghèo.

Tuổi thơ của anh gắn với núi rừng, nương rẫy và những ngày tháng quê hương chịu sự cai trị của thực dân Pháp.

Những năm ấy, nhân dân vùng biên giới thường xuyên bị càn quét, cướp bóc và bắt phu. Nhiều gia đình phải bỏ bản làng đi lánh nạn.

Chứng kiến những mất mát ấy, cậu bé La Văn Cầu sớm nuôi trong lòng một ước nguyện giản dị: được cầm súng đánh giặc để quê hương được bình yên.

Khi còn rất trẻ, anh tham gia bộ đội và nhanh chóng trở thành chiến sĩ của đơn vị chủ lực.

Dáng người nhỏ nhưng nhanh nhẹn, gan dạ và luôn xung phong nhận nhiệm vụ khó khăn nhất, La Văn Cầu được đồng đội tin tưởng giao làm chiến sĩ bộc phá – một trong những nhiệm vụ nguy hiểm nhất trên chiến trường.


Chiến dịch Biên giới – bước ngoặt của cuộc kháng chiến

Năm 1950, Bộ Chỉ huy quyết định mở Chiến dịch Biên giới Thu – Đông nhằm tiêu diệt một bộ phận sinh lực quân Pháp, giải phóng khu vực biên giới Việt – Trung và khai thông tuyến liên lạc quốc tế.

Đông Khê là cứ điểm mạnh nhất trên tuyến phòng thủ của quân Pháp.

Muốn giành thắng lợi, quân ta phải đánh chiếm bằng được vị trí này.

Nhiệm vụ mở cửa hàng rào thép gai và phá lô cốt được giao cho những chiến sĩ bộc phá.

Đó là nhiệm vụ mà khả năng hy sinh luôn ở rất gần.

La Văn Cầu là một trong những người nhận nhiệm vụ ấy.


Khoảnh khắc không ai có thể quên

Trong đợt xung phong, La Văn Cầu ôm khối bộc phá lao về phía mục tiêu.

Địch phát hiện.

Hỏa lực từ lô cốt bắn dữ dội.

Một viên đạn xuyên vào cánh tay phải của anh.

Cú bắn quá mạnh khiến phần cánh tay bị dập nát, gần như không thể cử động.

Máu nhuộm đỏ cả áo.

Cơn đau khiến bất cứ ai cũng có thể ngã gục.

Nhưng La Văn Cầu vẫn tiếp tục bò về phía trước.

Khối bộc phá vẫn được anh giữ chặt.

Mỗi mét anh tiến lên đều phải đổi bằng máu.


"Đừng lo cho tôi, hãy tiếp tục chiến đấu!"

Khi thấy đồng đội định đưa mình ra phía sau cứu chữa, La Văn Cầu kiên quyết từ chối.

Điều anh quan tâm là trận đánh không được dừng lại.

Theo những tư liệu được lưu giữ, trong tình thế cánh tay bị thương quá nặng, anh đã đề nghị đồng đội xử lý phần cánh tay bị dập để tiếp tục thực hiện nhiệm vụ.

Với ý chí phi thường, anh ôm bộc phá bằng cánh tay còn lại, tiếp tục tiến sát mục tiêu.

Khối bộc phá phát nổ.

Hàng rào phòng ngự của quân Pháp bị phá tung.

Ngay lập tức, các mũi tiến công của quân ta tràn lên đánh chiếm cứ điểm.

Trận đánh giành thắng lợi.

La Văn Cầu được đồng đội đưa về tuyến sau cấp cứu.

Anh mất đi một phần cánh tay, nhưng giữ được mạng sống.

Quan trọng hơn, nhiệm vụ đã hoàn thành.


Một cánh tay mất đi – một biểu tượng được sinh ra

Sau chiến dịch, câu chuyện về người chiến sĩ bộc phá không chịu rời trận địa nhanh chóng lan khắp các đơn vị.

Ai cũng khâm phục ý chí và lòng dũng cảm của anh.

Ngày 1 tháng 5 năm 1952, La Văn Cầu được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, trở thành một trong những anh hùng đầu tiên của Quân đội nhân dân Việt Nam.

Sau hòa bình, dù mang thương tật suốt đời, ông vẫn tiếp tục công tác, tham gia nhiều hoạt động giáo dục truyền thống cách mạng, gặp gỡ học sinh, sinh viên và cán bộ, chiến sĩ để kể lại những năm tháng chiến đấu vì độc lập dân tộc.

Ông luôn nhấn mạnh rằng chiến công không phải của riêng mình, mà là kết quả của tinh thần đoàn kết, lòng dũng cảm và sự hy sinh của cả đơn vị.


anh-hung-la-van-cau-2-16589108749921027915422.webp

Người anh hùng giữa đời thường

Những ai từng gặp La Văn Cầu đều nhận xét ông sống giản dị, chân thành và khiêm nhường.

Ông hiếm khi nói về những đau đớn mình đã trải qua.

Thay vào đó, ông thường nhắc đến những đồng đội đã mãi mãi nằm lại trên chiến trường và cho rằng mình vẫn là người may mắn vì còn được sống để chứng kiến ngày đất nước thống nhất.

Hình ảnh người thương binh với cánh tay không còn nguyên vẹn nhưng nụ cười luôn hiền hậu đã trở thành bài học sống động về nghị lực và lòng biết ơn.

Ông qua đời năm 2026. Sự ra đi của ông để lại niềm tiếc thương sâu sắc trong lòng đồng đội, nhân dân và nhiều thế hệ trẻ Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
CÁNH TAY ĐỂ LẠI CHIẾN TRƯỜNG Câu chuyện lịch sử về Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân La Văn Cầu | Câu chuyện thời hoa lửa