Cánh Thư Từ Tuyến Sau
Cánh Thư Từ Tuyến Sau
Ở hậu phương, cô giáo Thủy đều đặn viết thư động viên các chiến sĩ ngoài mặt trận. Những lá thư không đề tên riêng, chỉ ký: “Một người em nơi quê nhà”.
Nét chữ mềm mại, kể chuyện mùa lúa chín, chuyện trẻ em đến lớp, chuyện bờ tre vẫn xanh sau mỗi lần bom nổ. Những lá thư ấy được chuyền tay trong đơn vị.
Một chiến sĩ trẻ tên Quân luôn giữ một bức thư trong túi áo. Anh bảo:
“Đọc thư để nhớ mình còn một quê hương đang chờ.”
Ngày Quân hy sinh, đồng đội tìm thấy lá thư đã nhàu nát. Họ gửi lại về địa phương. Cô giáo Thủy lặng người khi biết một trong những người từng đọc thư mình đã nằm xuống.
Từ đó, cô vẫn viết, dù không biết người nhận là ai. Bởi giữa thời hoa lửa, mỗi lời động viên cũng là một viên đạn tinh thần bắn vào nỗi sợ hãi.



