CAO BẰNG – NƠI CỘI NGUỒN VANG VỌNG TRONG TRÁI TIM NGƯỜI GIÁO VIÊN
CAO BẰNG – NƠI CỘI NGUỒN VANG VỌNG
TRONG TRÁI TIM NGƯỜI GIÁO VIÊN
Tiếp nối hành trình tìm về các "Địa chỉ đỏ", tập thể cán bộ, giáo viên thuộc Chi bộ và Chi đoàn Trường Mầm non Huyền Tụng cùng nhau lên đường hướng về mảnh đất Cao Bằng. Nếu hành trình trước là nhịp đập thổn thức của trái tim khi về với Thủ đô kháng chiến, thì chuyến đi này chính là cuộc hành hương về nơi cội nguồn cách mạng. Đó là nơi mỗi "kỹ sư tâm hồn" đi tìm chất liệu sống động nhất để dệt nên những bài giảng về lòng yêu nước cho thế hệ mầm non tương lai.
Sau những cung đường đèo uốn lượn như dải lụa vắt ngang lưng núi, Pác Bó hiện ra không chỉ là một địa danh lịch sử, mà còn là một không gian thoát tục, thanh khiết đến lạ kỳ. Đứng giữa thung lũng được bao bọc bởi những dãy núi đá vôi sừng sững, chúng tôi cảm nhận rõ cái tĩnh lặng của đại ngàn, chỉ có tiếng gió đại ngàn hòa cùng tiếng suối. Nơi đây thực sự là một "thánh đường" – không phải bởi sự lộng lẫy, mà bởi sự hội tụ của linh khí sông núi và ý chí sắt đá của những người cộng sản kiên trung. Sự bình yên hiện tại khiến người ta càng thêm trân quý những ngày gian khổ, khi "cháo bẹ rau măng" vẫn không làm sờn lòng người chiến sĩ.
Trong không gian linh thiêng, tiếng suối chảy róc rách như lời kể của quá khứ. Màu nước xanh ngọc bích soi bóng những nhành cây, tạo nên một cảm giác bình yên nhưng vô cùng hào hùng.
Hình ảnh suối Lê – Nin
Dòng suối Lê-nin không chỉ là nguồn nước mát lành của núi rừng, mà còn là dòng chảy của tư tưởng và khát vọng độc lập. Nước suối có một màu xanh ngọc bích đặc trưng, trong vắt đến mức có thể nhìn thấy từng viên sỏi nhỏ và những đàn cá tung tăng bơi lội dưới đáy. Tên gọi "Lê-nin" do chính Bác đặt đã biến dòng chảy tự nhiên này thành một biểu tượng của tri thức và ánh sáng cách mạng. Đứng bên bờ suối, nghe tiếng nước chảy róc rách giữa những rễ cây cổ thụ bám chặt vào vách đá, chúng tôi như nghe thấy tiếng vọng của lịch sử, nhắc nhớ về những buổi trưa Bác ngồi câu cá, thảnh thơi giữa muôn vàn lo toan cho vận mệnh nước nhà. Đối với những người giáo viên, màu xanh của suối Lê-nin chính là màu của hy vọng, là chất liệu tuyệt vời để kể cho các con nghe về một tình yêu thiên nhiên gắn liền với tình yêu Tổ quốc.
Vượt qua những bậc đá rêu phong, chúng tôi bước vào Hang Cốc Bó – nơi Bác Hồ đã chọn làm nơi dừng chân đầu tiên khi trở về sau 30 năm bôn ba. Đứng trước cửa hang nhỏ hẹp, nơi Bác Hồ từng sống và làm việc trong những ngày đầu về nước, chúng tôi lặng lẽ chỉnh lại trang phục với sự thành kính tuyệt đối. Cửa hang nhỏ hẹp, bên trong không gian ẩm thấp và lạnh lẽo, chỉ có chiếc giường nằm ghép bằng những tấm ván gỗ sơ sài.
Hình ảnh hang Pác Bó và chiếc giường Bác Hồ nghỉ và làm việc
Vậy mà, chính từ cái hang đá chật hẹp ấy, những quyết sách lớn lao làm thay đổi vận mệnh dân tộc đã ra đời. Giữa hơi lạnh của đá và bóng tối của hang sâu, chúng tôi lặng lẽ chỉnh lại trang phục, ai nấy đều xúc động khi nghĩ về hình ảnh vị lãnh tụ già thức trắng đêm bên ngọn đèn dầu, dịch sử Đảng giữa cơn sốt rét rừng hành hạ. Hang Cốc Bó không chỉ là một địa danh, nó là hiện thân của tinh thần chịu đựng gian khổ và lạc quan cách mạng.
Nằm ngay bên bờ suối, chiếc bàn đá tảng mà Bác dùng làm việc hiện ra mộc mạc, thô sơ nhưng chứa đựng sức mạnh ngàn cân. Ánh mắt của những cô giáo vốn hằng ngày quen với trang vở, nay bỗng trở nên sâu sắc lạ thường khi nhìn vào chiếc bàn đá – nơi Bác dịch sử Đảng. Một đồng chí giáo viên trẻ đã khẽ chạm tay vào vách đá, nghẹn ngào đặt câu hỏi về ý chí quật cường của người lãnh đạo giản dị, dám hy sinh tất cả cho độc lập dân tộc. Bàn đá có thể "chông chênh" vì địa thế gồ ghề, vì sự thô mộc của thiên nhiên, nhưng tư duy và chiến lược được hình thành tại đây lại vững chãi hơn bất cứ thứ gì. Đây chính là nơi Người đã dịch cuốn Lịch sử ĐảngCộng sản Liên Xô làm tài liệu huấn luyện cán bộ.
Hình ảnh tập thể chi bộ, chi đoàn mầm non Huyền Tụng nghe hướng dẫn viên thuyết minh về chiếc bàn đá
Một đồng chí giáo viên trẻ trong đoàn đã không kìm được cảm xúc khi khẽ chạm tay vào mặt đá lạnh, nơi từng in dấu bản thảo của Bác. Câu hỏi nghẹn ngào: "Làm sao một người có thể hy sinh cái riêng lớn lao đến thế?" vang lên như một lời tự vấn cho tất cả chúng tôi. Với những "người lái đò" trường Huyền Tụng, chiếc bàn đá ấy không chỉ là di vật, mà là một bài học trực quan nhất về sự giản dị, tinh thần tự học và ý chí sắt đá mà chúng tôi muốn truyền đạt lại cho học trò mình.
Rời Pác Bó, điểm dừng chân tiếp theo mang lại nhiều cảm xúc đặc biệt cho các cô giáo mầm non chính là Khu di tích mộ anh Kim Đồng.
Hình ảnh mộ anh Kim Đồng
Dưới chân núi đá cao vút, ngôi mộ của người đội trưởng đầu tiên của Đội Thiếu niên Tiền phong Hồ Chí Minh nằm yên bình giữa ngàn xanh. Tại đây, Chi đoàn nhà trường đã lồng ghép công tác tuyên truyền bằng những câu chuyện thực tế về sự hy sinh anh dũng của người thiếu niên anh hùng.
Đối với những người nuôi dưỡng mầm non tương lai, hình ảnh anh Kim Đồng không chỉ là một trang sử, mà là một tấm gương sáng ngời về lòng dũng cảm mà các cô muốn gieo vào tâm hồn trắng trong của các con. Chúng tôi tự hứa rằng, mỗi câu chuyện kể cho trẻ sau này sẽ mang theo hơi thở của núi rừng Cao Bằng, mang theo dòng máu nóng của những người anh hùng nhỏ tuổi.
Việc "Đẩy mạnh tổ chức và tuyên truyền" sau chuyến đi không chỉ dừng lại ở những báo cáo tổng kết. Tại Trường Mầm non Huyền Tụng, một luồng sinh khí mới đã tràn ngập trong từng giờ học:
Trẻ em được đóng vai làm những "chú bộ đội tý hon" hay những "liên lạc viên nhỏ tuổi" hành quân qua suối, giúp các em cảm nhận tình yêu quê hương qua từng bước chân.
Hình ảnh các chú bộ đội tí hon chuẩn bị đi hành quân
Trong các buổi sinh hoạt Chi bộ, Chi đoàn, việc "Học tập và làm theo gương Bác" đã trở nên thiết thực hơn bao giờ hết qua sự tận tụy với trẻ và sự đoàn kết giữa đồng nghiệp.
Hành trình về nguồn tại Cao Bằng đã khép lại, nhưng hành trình gieo mầm lòng yêu nước thì mới chỉ bắt đầu. Chúng tôi trở về với hành trang là những cảm xúc nghẹn ngào và một niềm tin sắt đá vào con đường mình đã chọn: "Trồng người" không chỉ là dạy kiến thức, mà còn là gieo vào lòng trẻ những giá trị đạo đức và lòng biết ơn ngay từ những năm tháng đầu đời.
Mỗi giáo viên sau chuyến đi chính là một "đại sứ lịch sử", giữ lửa truyền thống để mỗi đứa trẻ lớn lên dưới mái trường Huyền Tụng luôn biết yêu kính tổ tiên và trân trọng hòa bình hôm nay./.


