Bài viết

Cao điểm không tên

Bản đồ tác chiến của đơn vị chỉ ghi một dấu chấm nhỏ trên dãy núi phía tây, kèm dòng chữ ngắn gọn: Cao điểm 317. Không ai biết ngọn đồi ấy từng có tên gì. Người dân quanh vùng đã sơ tán từ lâu, nhà cửa chỉ còn nền đá, cỏ dại mọc kín lối mòn. Với những người lính, đó chỉ là một điểm cao cần giữ. Nhưng sau này, trong ký ức của họ, nơi ấy mãi là cao điểm không tên.

Hà Tĩnh24/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đại đội của Lâm nhận lệnh lên chốt vào đầu mùa mưa. Con đường hành quân quanh co men sườn núi, đất đỏ trơn như mỡ. Ba lô nặng trĩu vai, súng đạn ướt sũng, ai cũng thở dốc nhưng không ai than một lời.

Lâm mới hai mươi mốt tuổi, quê ở vùng ven Nghệ An. Trước khi nhập ngũ, anh từng là thợ mộc, bàn tay chai sần vì cưa đục. Đồng đội hay đùa:

– Tay này đóng bàn ghế thì khéo, đào công sự chắc cũng nhanh!

Lâm chỉ cười hiền.

Khi tới nơi, ai cũng hiểu vì sao phải giữ điểm cao ấy. Từ đỉnh đồi nhìn xuống, cả thung lũng mở ra như lòng bàn tay. Con đường tiếp tế của ta chạy men rừng phía dưới. Nếu để đối phương chiếm được cao điểm, đoàn xe sẽ thành mục tiêu lộ thiên.

Đơn vị lập tức đào hầm, đắp ụ súng, chằng mái tăng chống mưa. Đất lẫn đá cuốc mãi không sâu. Ban ngày máy bay trinh sát lượn vòng, ban đêm pháo sáng rơi trắng sườn đồi. Không khí căng như dây đàn.

Người thân nhất với Lâm là Hòa, anh lính thông tin quê Quảng Bình. Hòa nói nhiều, hay hát, giọng khàn nhưng ấm. Mỗi tối tranh thủ yên tiếng súng, Hòa lại lôi chiếc harmonica móp méo ra thổi vài khúc dân ca.

– Giữ cho đồi có tiếng người, chứ toàn tiếng đạn chán lắm – Hòa cười.

Lâm thường nằm nghe, mắt nhìn trời tối đen phía trên miệng hầm, nhớ mẹ già và con đường làng đầy rơm mới.

Ba ngày sau, trận đánh bắt đầu.

Rạng sáng, pháo địch dập xuống đỉnh đồi như xé núi. Đất đá bắn tung mù mịt. Hầm rung lên bần bật. Tai ai cũng ù đặc. Chưa dứt loạt pháo, bộ binh đối phương đã tràn lên theo nhiều hướng.

– Vào vị trí!

Tiếng đại đội trưởng quát vang giữa khói bụi.

Lâm ôm súng lao lên mép công sự. Trước mặt là bóng người nhấp nhô giữa màn mưa. Tiếng súng nổ dồn dập, lẫn tiếng hô xung phong và tiếng đá lăn rào rào xuống dốc.

Đợt tấn công đầu bị đẩy lùi. Nhưng đến trưa, pháo lại trút xuống dữ dội hơn. Đường dây thông tin bị cắt. Hòa ôm cuộn dây lao khỏi hầm nối lại giữa làn đạn.

Lâm giữ tay bạn:

– Chờ ngớt đã!

Hòa lắc đầu:

– Mất liên lạc là nguy hơn đạn.

Nói rồi anh cúi thấp người lao đi.

Một lát sau, đường dây thông suốt trở lại. Từ máy liên lạc vang lên tiếng chỉ huy dõng dạc. Nhưng Hòa chưa về.

Khi trời nhá nhem, Lâm bò ra theo mép hào tìm bạn. Anh thấy Hòa nằm cạnh tảng đá, tay vẫn nắm đoạn dây điện thoại. Mảnh pháo đã xuyên qua ngực áo.

Lâm quỳ lặng đi. Mưa rơi lộp bộp trên mũ sắt của hai người.

Anh tháo chiếc harmonica trong túi áo bạn, nhét vào ngực mình rồi trở lại vị trí chiến đấu.

Đêm ấy, địch mở đợt xung phong cuối cùng. Đạn đã cạn dần. Lâm cùng đồng đội nhặt từng băng đạn còn sót, giữ từng mét chiến hào. Đến gần sáng, tiếng súng thưa dần rồi im hẳn. Phía chân đồi chỉ còn sương mù và những bóng cây cháy xém.

Cao điểm được giữ vững.

Khi đơn vị thay quân lên, người ta kiểm lại quân số. Nhiều cái tên không còn trả lời. Đại đội trưởng đứng rất lâu trước hàng quân thưa vắng rồi nói:

– Từ hôm nay, với chúng ta, nơi này không còn là số 317 nữa. Đây là cao điểm của đồng đội mình.

Nhiều năm sau chiến tranh, Lâm trở lại. Con đường xưa giờ phủ cỏ xanh. Hố bom thành ao nước nhỏ, chim rừng sà xuống uống. Không còn tiếng pháo, không còn khói lửa.

Trên đỉnh đồi, một tấm bia đá giản dị dựng giữa gió ngàn, ghi dòng chữ:

Tưởng nhớ những chiến sĩ đã chiến đấu và hy sinh tại đây.

Không có tên trận đánh. Không có danh sách dài. Chỉ có mây trắng bay qua.

Lâm đặt chiếc harmonica cũ dưới chân bia. Anh đứng nghiêm, mắt nhìn xa xuống thung lũng bình yên.

Cao điểm năm xưa từng không tên trên bản đồ. Nhưng trong lòng những người còn sống, nó mang tên của lòng dũng cảm, của tuổi trẻ, của những người đã nằm lại để giữ cho đất nước một ngày xanh trời yên tiếng súng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn