Anh hùng Lực lượng vũ trang

Cao Tất Đắc – Người phá bom giữ đảo Cồn Cỏ

TP. Hồ Chí Minh27/08/2026Chi đoàn trường THCS Hùng Vương ((LĐ) Đoàn phường Lang Biang - Đà Lạt)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cao Tất Đắc – Người phá bom giữ đảo Cồn Cỏ

Giữa biển khơi Quảng Trị, có một hòn đảo nhỏ từng trở thành biểu tượng của lòng dũng cảm trong những năm kháng chiến chống Mỹ.

Đó là đảo Cồn Cỏ.

Nơi đây từng hứng chịu những trận bom dữ dội.

Nhưng giữa mưa bom ấy, có một người lính ngày đêm đối mặt với tử thần để giữ cho con đường tiếp tế không bị cắt đứt.

Ông là Cao Tất Đắc (1942–2011).

Đồng đội gọi ông bằng một cái tên đặc biệt:

“Người phá bom giữ đảo Cồn Cỏ.”

Người lính trẻ ra đảo

Cao Tất Đắc quê ở Diễn Châu, Nghệ An.

Trong những năm chiến tranh, ông được điều động ra đảo Cồn Cỏ.

Đó là một vị trí đặc biệt quan trọng.

Đảo nằm giữa biển, gần tuyến chiến đấu ở Quảng Trị.

Nếu tuyến vận chuyển bị phong tỏa, việc đưa người, lương thực, thuốc men và vũ khí ra đảo sẽ gặp vô cùng nhiều khó khăn.

Vì thế, Cồn Cỏ trở thành một trong những mục tiêu bị đối phương đánh phá dữ dội.

Những quả bom chưa phát nổ

Bom rơi xuống đảo.

Có quả phát nổ ngay.

Nhưng cũng có những quả bom, mìn và thủy lôi nổ chậm nằm lại trong lòng đất hoặc dưới biển.

Chúng trở thành những cái bẫy chết người.

Một bước chân sai.

Một thao tác thiếu chính xác.

Có thể phải trả giá bằng cả mạng sống.

Nhưng nếu không xử lý chúng, đường đi bị phong tỏa.

Tàu thuyền không thể cập bến.

Hàng hóa không thể đưa lên đảo.

Bộ đội và nhân dân trên đảo có thể bị cô lập.

Vì vậy, phải có người làm công việc ấy.

Đối mặt với tử thần

Công việc phá bom đòi hỏi sự bình tĩnh đến mức phi thường.

Không có chỗ cho sự hấp tấp.

Không được phép chủ quan.

Người lính phải quan sát thật kỹ.

Phải xác định tình trạng của quả bom.

Phải tìm cách vô hiệu hóa nó.

Tất cả diễn ra trong im lặng căng thẳng.

Chỉ một sai sót nhỏ cũng có thể gây ra thảm họa.

Cao Tất Đắc đã nhiều lần đối diện với những tình huống như vậy.

Hàng trăm lần đứng trước hiểm nguy

Trong những năm tháng bám trụ tại Cồn Cỏ, ông trực tiếp tham gia tháo gỡ và vô hiệu hóa hàng trăm quả bom, mìn, thủy lôi nổ chậm của đối phương.

Mỗi quả bom được xử lý thành công là một lần con đường tiếp tế được mở lại.

Một bến tàu có thể tiếp tục hoạt động.

Một tuyến đường có thể tiếp tục thông.

Những người lính trên đảo có thêm lương thực, thuốc men và đạn dược.

Vì thế, công việc của ông tuy âm thầm nhưng có ý nghĩa vô cùng lớn.

“Người phá bom giữ đảo”

Có những người lính chiến đấu bằng súng.

Có những người chiến đấu bằng pháo binh.

Cũng có những người chiến đấu bằng sự bình tĩnh trước một quả bom chưa phát nổ.

Cao Tất Đắc thuộc về những người ấy.

Ông không trực tiếp tạo ra tiếng nổ.

Ngược lại, nhiệm vụ của ông là ngăn những tiếng nổ chết người xảy ra.

Mỗi lần vô hiệu hóa một quả bom là một lần ông giành lại sự an toàn cho đồng đội.

Cồn Cỏ giữa những ngày khói lửa

Hãy thử hình dung một hòn đảo nhỏ giữa biển.

Phía trên là máy bay.

Xung quanh là bom đạn.

Dưới đất có thể còn những quả bom chưa phát nổ.

Ngoài biển là những tuyến vận tải phải liên tục hoạt động.

Trong hoàn cảnh ấy, người lính không có nhiều lựa chọn.

Hoặc bỏ mặc hiểm nguy và để tuyến đường bị tê liệt.

Hoặc bước đến gần quả bom.

Cao Tất Đắc đã chọn cách thứ hai.

Một người lính không sợ hiểm nguy

Điều đáng quý ở ông không chỉ nằm ở số lượng bom đã xử lý.

Mà nằm ở tinh thần sẵn sàng nhận nhiệm vụ nguy hiểm.

Bởi ông hiểu:

Nếu mình không làm, đồng đội sẽ gặp nguy hiểm.

Nếu đường tiếp tế bị cắt, cả đảo sẽ gặp khó khăn.

Nếu bom mìn không được tháo gỡ, những người vận chuyển hàng hóa có thể trở thành nạn nhân.

Vì thế, mỗi lần bước đến một quả bom, ông không chỉ nghĩ đến bản thân.

Ông nghĩ đến cả đơn vị.

Người anh hùng tuổi 25

Những chiến công của Cao Tất Đắc được ghi nhận.

Năm 1967, khi mới khoảng 25 tuổi, ông được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Đó là một phần thưởng cao quý dành cho người lính trẻ đã có nhiều thành tích đặc biệt trong cuộc chiến đấu bảo vệ đảo Cồn Cỏ.

Nhưng với những người đồng đội, có lẽ danh hiệu ấy chỉ là cách gọi chính thức.

Còn cái tên “người phá bom giữ đảo” mới là ký ức gần gũi nhất.

Những năm tháng sau chiến tranh

Chiến tranh rồi cũng kết thúc.

Những quả bom không còn được ném xuống như trước.

Nhưng ký ức về những năm tháng trên đảo vẫn ở lại trong lòng người lính.

Cao Tất Đắc tiếp tục phục vụ trong quân đội và sau này mang quân hàm Trung tá.

Ông qua đời năm 2011, khép lại một cuộc đời đã dành nhiều năm tháng cho quân đội và Tổ quốc.

Người hùng của những con đường

Trong chiến tranh, có những chiến công vang lên bằng tiếng súng.

Nhưng cũng có những chiến công gần như không có tiếng động.

Một quả bom được tháo gỡ.

Một bến tàu được mở lại.

Một chuyến hàng cập đảo an toàn.

Một đoàn quân tiếp tục hành quân.

Đằng sau những điều tưởng như bình thường ấy có thể là một người lính đã âm thầm đối mặt với tử thần.

Cao Tất Đắc chính là một người như vậy.

Lời tri ân

Đảo Cồn Cỏ hôm nay đã trở lại cuộc sống bình yên.

Nhưng khi nhìn về những năm tháng chiến tranh, chúng ta không thể quên những người đã từng bám trụ nơi đây.

Họ sống giữa bom đạn.

Thiếu thốn.

Hiểm nguy.

Nhưng vẫn giữ đảo.

Giữ đường tiếp tế.

Giữ niềm tin.

Trong số đó có Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Cao Tất Đắc.

Người lính quê Diễn Châu đã biến công việc tưởng như âm thầm thành một chiến công lớn.

Ông không tìm cách tránh xa hiểm nguy.

Ông bước đến nơi hiểm nguy nhất để đồng đội được an toàn.

Cao Tất Đắc – “người phá bom giữ đảo Cồn Cỏ”.

Tên ông nhắc chúng ta nhớ rằng:

Trong chiến tranh, lòng dũng cảm không phải lúc nào cũng là tiếng súng xung trận. Đôi khi, đó là sự bình tĩnh bước đến bên một quả bom chết người để bảo vệ sự sống của những người phía sau.

Và những chiến công thầm lặng như thế đã góp phần làm nên sức mạnh của những người lính Việt Nam trong những năm tháng gian khổ nhất của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Cao Tất Đắc – Người phá bom giữ đảo Cồn Cỏ | Câu chuyện thời hoa lửa