Cậu bé dẫn đường
Cậu bé dẫn đường
Tôi là Hoàng Văn Sơn, năm 1947 mới mười ba tuổi. Nhà tôi ở một bản nhỏ giữa núi rừng Việt Bắc, nơi tôi thuộc từng con đường mòn, từng khe suối quanh vùng. Khi quân Pháp kéo lên tấn công, bộ đội cần người dẫn đường tránh địch, tôi liền xin tham gia. Một đêm tối trời, tôi cầm bó đuốc nhỏ đi trước, dẫn các chú bộ đội men theo lối rừng. Chúng tôi phải bước thật khẽ để không bị phát hiện. Có lúc nghe tiếng xe địch ngoài đường lớn, tim tôi đập rất mạnh, nhưng tôi vẫn cố bình tĩnh đưa mọi người rẽ sang con đường bí mật của dân bản. Đường rừng gập ghềnh, nhiều đoạn trơn trượt, ai cũng mệt nhưng không ai kêu than. Sau nhiều giờ băng rừng, cả đơn vị tới nơi an toàn. Một chú bộ đội xoa đầu tôi và nói: “Cháu nhỏ mà gan dạ lắm!” Lời khen ấy tôi nhớ suốt đời. Nay đã già, tôi vẫn tự hào vì thời niên thiếu mình từng góp sức nhỏ bé trong Chiến dịch Việt Bắc năm 1947.



