CÂU CHUYỆN 2: BỮA ĂN CUỐI TRONG CHIẾN HÀO
CÂU CHUYỆN 2: BỮA ĂN CUỐI TRONG CHIẾN HÀO
Sau nhiều ngày bám trụ, lương thực cạn kiệt. Mỗi người chỉ còn một nắm gạo rang. Chiều muộn, khi tiếng súng tạm lắng, đơn vị tranh thủ ăn trong chiến hào ngập bùn.
Một chiến sĩ trẻ run rẩy vì sốt rét, tay không còn đủ sức cầm cơm. Hoàng Tân Khoa lặng lẽ đẩy phần của mình sang, giả vờ nói đã ăn rồi. Nhưng chưa kịp nuốt xong, pháo địch bất ngờ trút xuống. Đất đá vùi kín miệng hào.
Khoa lấy thân mình che cho chiến sĩ trẻ. Đất đổ lên lưng đau rát, hơi thở nghẹn lại. Trong khoảnh khắc ấy, anh nghĩ nếu phải hy sinh, chỉ mong đồng đội sống. Khi pháo ngừng, cả hai đều sống sót. Bữa ăn dở dang hôm ấy trở thành ký ức không thể quên về sự sẻ chia giữa lằn ranh sinh tử.



