Cựu Thanh niên xung phong

câu chuyện 2: chạy qua lửa đạn

Tại Đức Nhân trong thời chiến, một cậu bé liên lạc đã bất chấp bom rơi, lao qua vùng nguy hiểm để chuyển tin quan trọng cho bộ đội. Em hy sinh khi nhiệm vụ vừa hoàn thành, để lại hình ảnh về một tuổi trẻ nhỏ bé nhưng dũng cảm và rực rỡ giữa “thời hoa lửa”.

Hà Tĩnh26/04/2026Lê Hải Yến (THPT Trần Phú)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm chống Mỹ, vùng Đức Nhân nằm không xa tuyến chi viện trọng yếu nên thường xuyên bị máy bay oanh tạc. Bom rơi không chỉ ngoài đồng mà có khi sát mái nhà. Người dân sống trong cảnh “ăn vội, ngủ vội”, lúc nào cũng sẵn sàng lao xuống hầm trú ẩn.

Ở đây, người ta vẫn nhắc về một câu chuyện có thật – giản dị nhưng ám ảnh – về một cậu bé liên lạc tên Hùng (tên đã được nhiều người cao tuổi trong xã kể lại).

Hùng mới khoảng 14–15 tuổi, nhỏ người nhưng nhanh nhẹn. Nhiệm vụ của em là chạy giữa các xóm, chuyển tin cho dân quân và bộ đội địa phương. Những con đường đất quen thuộc với em giờ đầy hố bom, nhưng em vẫn thuộc từng lối nhỏ, từng bụi tre, từng bờ ruộng.

Một buổi trưa hè, máy bay bất ngờ xuất hiện. Tiếng còi báo động vang lên dồn dập. Mọi người chạy xuống hầm. Nhưng lúc đó, Hùng vừa nhận được một mẩu giấy báo tin: một đơn vị bộ đội sắp hành quân qua làng, cần báo ngay để dân quân chuẩn bị dẫn đường an toàn.

Nếu chậm, họ có thể đi vào khu vực vừa bị đánh phá.

Hùng không do dự. Em giấu mảnh giấy vào ngực áo, lao ra giữa lúc bom bắt đầu rơi. Đất đá bắn tung tóe, khói bụi mù mịt. Có người gọi với theo:
“Vào hầm đi con!”

Nhưng em vẫn chạy.

Con đường hôm ấy dài hơn bao giờ hết. Mỗi bước chân là một lần đối mặt với cái chết. Khi đến được nơi cần báo tin, em gần như kiệt sức, quần áo rách, mặt mũi lấm lem. Nhưng tin đã được chuyển kịp thời. Đơn vị bộ đội đổi hướng, tránh được khu vực nguy hiểm.

Chiều hôm đó, khi quay về làng, Hùng không còn nữa. Người ta tìm thấy em bên một hố bom ven đường, tay vẫn nắm chặt mảnh giấy đã nhàu.

Câu chuyện về Hùng không có bia đá ghi tên, cũng không xuất hiện trong những trang sách lớn. Nhưng với người dân Đức Nhân, đó là một ký ức không thể quên.

Một cậu bé chưa kịp lớn, chưa kịp sống trọn tuổi thơ, nhưng đã chọn cách sống rực rỡ nhất: chạy về phía nguy hiểm để người khác được an toàn.

“Thời hoa lửa” không chỉ có những trận đánh lớn,
mà còn được làm nên từ những con người rất nhỏ bé như Hùng.

Chính họ – những đứa trẻ, những người mẹ, những người dân bình thường –
đã góp từng phần lặng lẽ để giữ gìn sự sống cho cả một dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
câu chuyện 2: chạy qua lửa đạn | Câu chuyện thời hoa lửa