Bài viết

CÂU CHUYỆN 20

Hải Phòng27/04/2026Nguyễn Thị Thu Hiền (Đoàn Xã Kẻ Sặt)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tuy đang cảnh màn trời chiếu đất nhưng lòng dạ người mẹ mất con chẳng tha thiết gì. Với lại, trong bản, bao nhiêu ngôi nhà đổ sập xuống cũng đang bươi móc bùn đất để tìm đồ đạc kia. Sao bà dám thêm một lần nhận sự ưu ái, lòng tốt của mọi người?

Căn lều bé tí, khi ba cán bộ bước vào thì con dâu bà Luy ý tứ đem hai con ra phía ngoài. Thấy đứng lâu không tiện, Tùng nháy mắt cho hai cán bộ đi cùng để chào về thì bất ngờ ông Hạnh ở đâu chạy vào lều, người ướt lướt thướt. Ông nắm lấy tay Tùng, cười nhăn nhở: “Cho xin điếu thuốc”. Tùng giật bắn mình, nhìn người thương binh cụt tay trạc tuổi cha mình. Sao ông lại ra nông nỗi này? Trên người ông là manh áo bảo hộ rộng thùng thình như đi mượn. Chiếc áo ướt nhẹp đầy hoa cỏ bám vào thân thể gầy gò. Dưới là... da thịt trần trụi, không mặc gì cả, hồn nhiên như trẻ con. Tùng còn chưa hiểu gì thì con dâu ông Hạnh từ ngoài chạy vào, dí đứa con bé vào tay mẹ chồng và cầm cái tã trẻ con ẩm ướt vội quàng quanh người bố chồng ở chỗ hở hang và thắt chặt lại một mối phía sau mông. Ông Hạnh cười ngu ngơ, vỗ vai cán bộ Thảo, là thiếu tá, tiểu đoàn phó, cười ngượng nghịu: “Cho xin điếu thuốc, thèm quá, điếu trôi mất rồi”. Bà Luy ngại ngùng chạy lại cầm tay chồng kéo ra ngoài: “Ông ra đây! Tí nữa tôi làm điếu cho! Đây là anh Tùng, Phó chủ tịch xã, con bác Thanh. Bác Thanh trên Là Va 2 ý, ông nhớ không?”. Ông Hạnh gật gật: “Nhớ rồi, nhớ rồi, Thanh chính trị viên đại đội”. Quay cổ nhìn vào nhà, ông Hạnh cười rất thân mật: “Các cậu cũng đánh trận ấy phải không? Nhìn cánh thông tin không lẫn vào đâu được...”. Bà Luy giới thiệu tiếp, cốt để ông quên đi việc giật cái tã trẻ con trên người xuống: “Còn đây là các cán bộ, đại diện cho đơn vị công binh, muốn giúp chúng ta làm nhà mới...”. Nghe bà Luy giới thiệu đến đấy, ông Hạnh nhảy cẫng lên reo hò như trẻ con: “Bộ đội hả? Công binh hả? Có biết Hạnh choắt này không?”-Vừa hỏi, ông vừa vung vảy cái ống tay áo ở bên cánh tay cụt gần đến mỏm vai và cười rất tự nhiên…

Tin ông Hạnh phát điên sau khi mất con, Tùng đã biết trước. Nhưng anh không thể hình dung ra tình trạng ông ấy lại đến mức này. Hình ảnh người thương binh già cuốn chiếc tã trẻ con và những câu hỏi ngô nghê khiến ngực Tùng buốt nhói. Mải nghĩ đến cuộc họp ở ủy ban và những ý kiến về việc gia đình bà Luy lần thứ hai được hưởng chế độ ưu đãi làm nhà, Tùng bước hụt, suýt sa chân xuống một vết nứt đang há rộng ra trên sườn núi Cú. Nơi này, thật sự không an toàn nữa rồi!

Thiếu tá, Tiểu đoàn phó là người đàn ông trạc ngoài bốn mươi, có nước da bánh mật và khuôn mặt tròn, tán lông mày đậm, đôi mắt sắc sảo nhưng ánh nhìn ấm áp. Đợi Tùng gạt đất bùn bết đầy đế ủng ra rồi đi tiếp, anh mới nói: “Về nhân lực thì xã không phải lo. Đơn vị chúng tôi sẽ tiếp tục cử anh em đến hỗ trợ bà con. Chúng ta phải làm tích cực thì mới mong ổn định trong tháng 8...”.

Đi cuối cùng là Phương, cán bộ tiểu đoàn tăng cường tại cụm ba xã trong đó có Lóng Luông. Từ đầu đến giờ Phương chưa nói câu nào. Anh là người tham gia trực tiếp vụ tìm kiếm Duy và cũng là người đầu tiên chạm vào thi thể Duy dưới nước. Gần đến lối rẽ về phía trường học và ủy ban xã thì bất ngờ Tùng hỏi Phương: “Theo anh, với số tiền ấy, chúng ta xây gạch hay dựng nhà gỗ?”. Phương thở dài: “Giờ dựng nhà gỗ thì gỗ ở đâu ra? Tôi đã sơ bộ tính toán rồi. Số tiền ấy đủ vật liệu xây, trát và lợp cho ngôi nhà cấp bốn ba gian khoảng bảy chục mét vuông. Về thợ thì anh em trong đơn vị chúng tôi có thể đảm đương toàn bộ. Bốn mươi lăm triệu là làm được. Chúng ta phải triển khai trước khi bắt đầu một đợt mưa lũ mới. Thiếu đâu, vấp đâu, chúng ta lại bàn tiếp. Đợt này, một số xã khác cũng bị thiệt hại nặng nề, cần đến sự hỗ trợ để ổn định cuộc sống và sản xuất. Vì thế, chúng tôi buộc phải chia nhỏ số tiền hỗ trợ và các đợt hỗ trợ cho bà con...”.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn