Bài viết

CÂU CHUYỆN 21

Hải Phòng27/04/2026Nguyễn Thị Thu Hiền (Đoàn Xã Kẻ Sặt)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tùng đi chậm lại rồi dừng hẳn. Giọng anh se sắt buồn: “Ông Hạnh là thương binh nặng, cụt một cánh tay, trong đầu còn vài mảnh đạn. Gần chục năm nay, ông ốm đau liên miên, trở thành gánh nặng cho vợ con. Số tiền trợ cấp hằng tháng không đủ trả nợ dần cho món vay rất lớn để chữa chạy cho con dâu. Cô ấy mổ tim lần thứ ba đấy. Giờ trông có vẻ ổn rồi. Nhưng cú sốc này lớn quá, không biết sẽ thế nào. Giờ bệnh tình ông Hạnh lại như thế! Phía chính quyền, chúng tôi cũng sẽ cố gắng hết sức để tạo điều kiện giúp gia đình”.

Giữa tháng 8, cả bản Là Va giống như một công trường xây dựng, ngổn ngang tranh tre, gỗ lạt, cát sỏi. Cả những ụ đất, mom đá người ta đào bới lên để tìm kiếm những đồ đạc thất lạc trong trận lũ quét. Những triền ruộng lúa đang vào chắc thì bị đất cát vùi lấp. Mỗi ngày, hàng trăm con người, từ già trẻ, trai gái, từ dân tới quân, cật lực vá víu, dựng lại những ngôi nhà gỗ xiêu vẹo, đổ rạp. Vừa làm mọi người vừa động viên nhau, kiểu gì Tết Độc Lập cũng có nhà mới. Ở miền núi, đồng bào gọi Ngày Quốc khánh mồng Hai tháng Chín là Tết Độc Lập. Cũng mổ lợn, mổ gà, cũng trang trí nhà cửa, cũng tổ chức lễ hội, thi biểu diễn văn nghệ và các trò chơi dân gian. Tùng từng đi nhiều nơi, nhưng đúng là Tết Độc Lập quê anh thật lạ. Người già, người trẻ nô nức kéo về thị trấn phố huyện từ sáng sớm mồng Hai để “chơi Tết”. Những bản xa như Lóng Luông, người ta làm Tết tại bản. Năm nay, thế là Tết mất vui rồi. Ai cũng ngậm ngùi nói thế...

Ngôi nhà mới của gia đình bà Luy được xây dựng sang mé sườn đông của núi Cú. Nhà lợp xong mái thì chấm bảy giờ tối ngày ba mốt tháng Tám. Đại úy Phương người đẫm mồ hôi, chuyền tay cho anh em ca nước và quay lại nói với Tùng: “Vừa vặn một tháng. Cũng không ngờ tay nghề của anh em lại khá thế! Vậy là mọi người có nhà mới đón Tết Độc Lập rồi nhé!”.

Mọi người đang phấn khởi nói chuyện thì ông Hạnh từ đâu đi tới. Phương giật mình. Hôm gặp ông với manh áo thùng thình và cái tã trẻ con cuốn làm quần, Phương đã nghĩ tới bộ quân phục mới được phát của mình. Mới sáng nay, anh đã tặng cho người thương binh già ấy. Nhưng anh đã dặn kỹ là hai hôm nữa, Tết Độc Lập ông mới được mặc. Vậy mà ông đã vội đem ra diện. Ông đeo cái bình phun thuốc sâu hỏng, móp mép trên vai như đeo máy điện đàm. Tay trái cầm khư khư một hòn gạch vỡ, ốp vào tai, giọng ông thảng thốt. “Mất tín hiệu rồi, mất tín hiệu rồi! A lô! Cường ơi! A lô...”. Ông Hạnh hết gọi đồng đội lại gọi con. Nhưng hầu hết mọi người có mặt ở đó đều lặng yên. Chỉ có mẹ con bà Luy cứ dựa vào nhau mà khóc.

Phương đưa mắt nhìn Tùng đầy ân hận. Có nhẽ nào, bộ quân phục mới lại khiến bệnh tình của bác Hạnh trở nên trầm trọng hơn? Tùng lắc đầu, nói như đếm từng chữ:

- Không phải vậy đâu! Chính bộ quân phục đã có những tác động tích cực lên trí nhớ của bác ấy. Cứ để bác ấy đối diện với tất cả. Kể cả nỗi đau mất con. Tôi tin, bác ấy sẽ ổn định và bình phục. Anh có biết bác ấy vừa gọi tên ai không? Một đồng đội cùng đơn vị thông tin của bác ấy đấy! Và người này cũng chính là người chồng đã hy sinh của bà Luy...

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn