CÂU CHUYỆN : CHIẾN SĨ THÔNG TIN VÀ CHUYẾN LUỒN LẠCH QUA VÙNG SÌNH LẦY U MINH
Rừng U Minh những năm 1951 là căn cứ địa lòng đất vững chắc nhưng cũng đầy gian khổ của quân dân Nam Bộ. Địch liên tục dùng tàu đổ bộ nhỏ (LCVP) len lỏi vào các con rạch sâu, kết hợp dựng các tháp canh tầm cao để săn lùng các chiến sĩ thông tin liên lạc. Anh Trần Văn Tốt được giao nhiệm vụ chuyển một bức điện mật của Khu chỉ huy quân sự Nam Bộ băng qua vùng sình lầy ngập ngụa đầy muỗi vắt và biệt kích giặc.
Rừng U Minh những năm 1951 là căn cứ địa lòng đất vững chắc nhưng cũng đầy gian khổ của quân dân Nam Bộ. Địch liên tục dùng tàu đổ bộ nhỏ (LCVP) len lỏi vào các con rạch sâu, kết hợp dựng các tháp canh tầm cao để săn lùng các chiến sĩ thông tin liên lạc. Anh Trần Văn Tốt được giao nhiệm vụ chuyển một bức điện mật của Khu chỉ huy quân sự Nam Bộ băng qua vùng sình lầy ngập ngụa đầy muỗi vắt và biệt kích giặc.
Trưa ngày 12 tháng 6 năm 1951, khi anh Tốt đang trườn qua một bãi sình lầy trống trải để tiếp cận con rạch lớn thì bất ngờ một chiếc tàu tuần tra của Pháp xuất hiện. Tiếng loa gọi hàng vang lên cùng loạt đạn đại liên bắn bừa bãi vào rặng bình bát ven bờ. Đường rút lui bị chặn, phía trước là bãi bùn sâu hoắm không có chỗ che chắn.
Trong giây phút ngàn cân treo sợi tóc, anh Tốt dũng cảm ngậm một cọng cỏ lác rỗng ruột làm ống thở, rồi chủ động chúi cả thân mình chìm sâu xuống lớp bùn lầy đặc quánh, chấp nhận để bùn đất ngập bít cả mắt mũi và tai. Chiếc tàu giặc neo lại dò xét suốt gần nửa tiếng đồng hồ, toán lính bắn thêm vài loạt đạn sượt qua mặt nước bùn ngay sát vị trí anh nằm. Bằng ý chí sắt đá phi thường, anh Tốt nín thở giữ im lặng tuyệt đối dưới bùn sâu. Khi tàu địch bỏ đi, anh ngoi lên với thân hình nhem nhuốc, nén cơn sốt run người, tiếp tục băng rừng giao tận tay bức điện mật cho ban chỉ huy trung đoàn.


