Câu chuyện còn dang dở
Đã nhiều năm trôi qua kể từ ngày chiến tranh kết thúc… nhưng có một người, một câu chuyện… tôi chưa bao giờ kể trọn. Đó là Hòa. Hòa vào đơn vị cùn
Đã nhiều năm trôi qua kể từ ngày chiến tranh kết thúc… nhưng có một người, một câu chuyện… tôi chưa bao giờ kể trọn. Đó là Hòa. Hòa vào đơn vị cùng đợt với tôi. Nó không nói nhiều, lúc nào cũng lặng lẽ. Nhưng đã thân thì quý vô cùng. Trong những ngày hành quân dài, nó luôn đi phía sau, giúp đỡ những người yếu hơn. Có khi tôi quay lại, thấy nó đang cõng thêm ba lô của người khác. Tôi hỏi: “Mày không mệt à?” Nó chỉ cười: “Mệt chứ… nhưng nghỉ thì ai làm thay?” Hòa có một cuốn sổ nhỏ. Nó không ghi chép chiến công hay trận đánh. Chỉ là những dòng rất giản dị. Có lần nó đưa tôi xem: “Nhớ mẹ…”
“Không biết lúa năm nay có tốt không…”
“Sau này về, phải sửa lại mái nhà…” Tôi trêu: “Viết như ông già vậy!” Nó cười: “Chiến tranh mà… ai biết ngày mai ra sao.” Trước một trận đánh lớn, Hòa đưa cuốn sổ cho tôi. “Này, Kiên… giữ giúp tao.” Tôi cau mày: “Gì vậy? Sao không tự giữ?” Nó nhìn tôi, ánh mắt rất bình thản: “Lỡ tao… không về.” Tôi gắt: “Nói nhảm! Đánh xong rồi lấy lại!” Nó không nói gì nữa. Chỉ cười. Trận đánh hôm đó… không giống những lần trước. Đạn nổ dồn dập, đất rung lên từng hồi. Chúng tôi chiến đấu trong khói lửa, gọi tên nhau trong tiếng ồn đến nghẹt thở. Tôi vẫn nhớ… Hòa đứng phía trước. Vẫn bình tĩnh. Vẫn chắc tay súng. Rồi một tiếng nổ lớn vang lên. Mọi thứ trước mắt tôi trắng xóa. Khi tôi tỉnh lại… trận đánh đã kết thúc. Tôi gọi: “Hòa!” Không có tiếng trả lời. Tôi đi tìm. Từng bước một. Tim đập nặng trĩu. Và rồi… tôi thấy nó. Nằm lặng giữa rừng. Khuôn mặt vẫn yên như đang ngủ. Tôi ngồi xuống bên cạnh. Không khóc. Chỉ thấy trong lòng trống rỗng. Tôi chợt nhớ đến cuốn sổ. Cuốn sổ nó gửi lại cho tôi. Sau chiến tranh, tôi mang cuốn sổ đó về. Tìm đến nhà Hòa. Trao lại cho mẹ nó. Bà run run mở ra. Từng trang… từng trang… Nước mắt rơi lặng lẽ. Trang cuối cùng… Hòa viết dở: “Sau này, nếu hòa bình, mình sẽ…” Câu đó dừng lại. Không có đoạn sau. Tôi đứng đó… không biết nói gì. Đến bây giờ, tôi vẫn giữ một bản chép lại những dòng nó viết. Không phải để nhớ… mà vì tôi chưa bao giờ quên. Có người hỏi tôi: “Chiến tranh qua lâu rồi, ông còn nhớ gì nữa không?” Tôi chỉ nói: “Tôi nhớ một người bạn… và một câu chuyện chưa kịp viết xong.” “Câu chuyện còn dang dở của Hòa” không có cái kết. Nhưng với tôi… nó vẫn đang tiếp tục. Bởi vì… tôi đang sống tiếp phần đời mà nó chưa kịp sống.



