Câu chuyện của Bác Cựu chiến binh Âu Văn Quan- xóm Kèn Dương, xã Phượng Tiến.
Bác Âu Văn Quan sinh năm 1943, người dân tộc Sán Chỉ, lớn lên giữa núi rừng xóm Kèn Dương, xã Phượng Tiến. Tuổi thơ của bác gắn với nương ngô, ruộng lúa và những con đường đất quanh co ôm lấy bản làng. Những buổi tối, bên bếp lửa, bác nghe các cụ kể chuyện đánh giặc giữ nước. Những câu chuyện ấy âm thầm gieo trong lòng chàng trai miền núi một ước mơ giản dị: khi Tổ quốc cần, mình sẽ lên đường.
Năm 1966, khi vừa tròn 23 tuổi, bác Quan tình nguyện nhập ngũ. Ngày rời bản, mẹ bác gói cho con trai nắm cơm nếp và dặn: “Đi bộ đội phải giữ sức, giữ mình, đánh giặc cho tốt rồi trở về.” Câu nói mộc mạc ấy theo bác suốt những năm tháng chiến trường.
Những ngày đầu trong quân ngũ, chàng trai miền núi còn bỡ ngỡ với kỷ luật thép, với những buổi hành quân dài xuyên rừng, vượt suối. Nhưng chỉ sau một thời gian ngắn, bác đã quen với nhịp sống người lính. Bác học cách gùi đạn, đào công sự, hành quân trong mưa bom bão đạn. Mỗi bước chân hành quân là một bước trưởng thành.
Chiến trường những năm ấy khốc liệt. Bom đạn có thể ập xuống bất cứ lúc nào. Có những đêm cả đơn vị phải nằm im dưới hầm sâu, nghe tiếng máy bay gầm rú trên đầu. Có những ngày hành quân xuyên rừng, cơm không đủ no, nước không đủ uống, nhưng không ai nản chí. Bác thường kể rằng điều giữ cho người lính vững vàng chính là tình đồng đội. Họ chia nhau từng ngụm nước, từng mẩu lương khô, và cả những câu chuyện quê nhà để quên đi gian khổ.
Trong một trận đánh ác liệt, đơn vị bác phải giữ vững một vị trí quan trọng. Địch tấn công dữ dội, bom pháo dội xuống như mưa. Nhiều đồng đội bị thương, nhưng không ai rời vị trí. Khi thấy đồng đội bị thương nằm giữa làn đạn, bác đã cùng một chiến sĩ khác lao ra kéo vào hầm cứu chữa. Hành động ấy sau này được đơn vị biểu dương. Bác chỉ cười hiền: “Lúc đó chỉ nghĩ phải cứu đồng đội thôi.”
Từ một tân binh, bác trưởng thành qua từng trận đánh và được phong cấp bậc thượng sĩ. Đó là niềm tự hào lớn không chỉ của bác mà của cả gia đình và bản làng. Những lá thư gửi về quê hiếm hoi, bác luôn dặn người nhà yên tâm: “Con vẫn khỏe, vẫn vững vàng.”
Năm 1973, sau 7 năm quân ngũ, bác xuất ngũ trở về quê hương. Ngày trở lại xóm Kèn Dương, con đường đất năm xưa vẫn đó, nhưng lòng người đã khác. Bác mang theo ký ức chiến trường, mang theo tình đồng đội và niềm tự hào của người lính đã hoàn thành nhiệm vụ.
Trở về đời thường, bác tiếp tục sống giản dị, cần cù như bao người dân miền núi khác. Bác chăm chỉ làm ăn, xây dựng gia đình, góp sức cùng bà con xây dựng quê hương. Với bác, chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức “thời hoa lửa” vẫn luôn sống trong trái tim – như một phần đời không thể quên.
Mỗi khi kể lại chuyện xưa cho con cháu, bác thường nói:
“Thế hệ chúng tôi đã đi qua chiến tranh để các con được sống trong hòa bình. Hãy trân trọng cuộc sống hôm nay.”
Câu chuyện đời người lính Âu Văn Quan không ồn ào, không phô trương, nhưng lặng lẽ tỏa sáng như ngọn lửa bền bỉ – ngọn lửa của lòng yêu nước, của sự hy sinh và của niềm tin vào ngày mai.


