Bài viết

Câu chuyện của Bác Cựu chiến binh Bê Văn Lạ - xóm Tràng, xã Phượng Tiến.

Thái Nguyên07/04/2026Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Phượng Tiến, tỉnh Thái Nguyên. + Trưởng nhóm: Đồng chí Mai Đình Tuấn – Bí thư Đoàn xã Phượng Tiến. + Thành viên: Lê Thị Giang - Ủy viên Ban Thường vụ Đoàn xã. + Thành viên: Ng (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Phượng Tiến, tỉnh Thái Nguyên)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bác Bế Văn Lạ sinh năm 1948, người con dân tộc Tày của xóm Tràng, xã Phượng Tiến. Tuổi thơ của bác lớn lên giữa núi rừng, bên nương ngô, rẫy lúa và những câu hát then mộc mạc. Nhưng khi đất nước bước vào thời kỳ chiến tranh ác liệt, tiếng gọi Tổ quốc đã thôi thúc chàng trai trẻ rời bản làng lên đường nhập ngũ năm 1966, khi vừa tròn mười tám tuổi.

Ngày rời quê, hành trang của bác chỉ có chiếc ba lô vải, vài bộ quần áo và lời dặn của mẹ: “Đi giữ nước rồi nhớ ngày trở về con nhé.” Lời dặn ấy theo bác suốt những năm tháng chiến trường khốc liệt.

Những năm đầu quân ngũ, bác được huấn luyện gian khổ trong điều kiện thiếu thốn đủ bề. Cơm vắt, nước suối, ngủ hầm, hành quân xuyên rừng… tất cả dần trở thành cuộc sống thường nhật. Từ một chàng trai miền núi còn bỡ ngỡ, bác nhanh chóng trưởng thành, rắn rỏi trong môi trường quân đội.

Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, bác cùng đồng đội tham gia nhiều chiến dịch lớn nhỏ. Ký ức mà bác không bao giờ quên là những đêm hành quân trong mưa rừng, đất trơn như mỡ, vác trên vai ba lô nặng trĩu. Có khi cả đơn vị phải bám rừng hàng tuần, thiếu lương thực, chia nhau từng nắm gạo rang, từng ngụm nước suối. Nhưng điều khiến bác nhớ nhất không phải là gian khổ, mà là tình đồng đội – thứ tình cảm thiêng liêng được hun đúc giữa lằn ranh sinh tử.

Bác từng kể: “Bom đạn có thể làm rung chuyển núi rừng, nhưng không thể làm lung lay tinh thần người lính.” Chính niềm tin ấy đã giúp bác và đồng đội vượt qua nhiều trận chiến ác liệt. Trong chiến đấu, bác luôn gương mẫu, dũng cảm, từng bước trưởng thành và được tin tưởng giao nhiệm vụ chỉ huy. Sau nhiều năm phấn đấu, bác được phong quân hàm Thiếu úy – niềm tự hào lớn lao của gia đình và quê hương.

Suốt 15 năm trong quân ngũ (1966–1981), bác đã đi qua những tháng ngày khói lửa, chứng kiến biết bao hy sinh mất mát. Có những người đồng đội đã nằm lại nơi chiến trường, mãi mãi tuổi đôi mươi. Mỗi lần nhắc đến, ánh mắt bác vẫn lặng đi, giọng trầm xuống. Bác nói: “Mình còn sống trở về là may mắn lớn nhất.”

Năm 1981, bác hoàn thành nghĩa vụ và xuất ngũ, trở về quê hương trong niềm vui đoàn tụ. Rời quân ngũ, bác lại trở về với cuộc sống đời thường, tiếp tục lao động, dựng xây gia đình và góp sức xây dựng quê hương. Với những cống hiến trong quân đội, bác được hưởng chế độ hưu trí – phần thưởng xứng đáng cho những năm tháng tuổi trẻ đã hiến dâng cho Tổ quốc.

Giờ đây, khi mái tóc đã bạc, bác vẫn giữ phong thái của người lính năm xưa: giản dị, kiên cường và đầy trách nhiệm. Những câu chuyện về một thời “hoa lửa” của bác trở thành bài học quý giá cho con cháu – bài học về lòng yêu nước, tinh thần trách nhiệm và niềm tự hào dân tộc.

Cuộc đời bác là minh chứng cho một thế hệ đã sống, chiến đấu và hy sinh vì hòa bình hôm nay. Và trong ký ức của bác, những năm tháng quân ngũ vẫn luôn là quãng đời đẹp nhất – quãng đời của tuổi trẻ, của lý tưởng và của tình đồng chí không bao giờ phai nhạt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn