Câu chuyện của Bác cựu chiến binh Hà Văn Cỏng- xóm Tân Tiến 3, xã Phượng Tiến.
Bác Hà Văn Cỏng sinh năm 1956, trong một gia đình người dân tộc Nùng tại xóm Tân Tiến 3, xã Phượng Tiến. Tuổi thơ của bác gắn liền với nương rẫy, với những buổi theo cha mẹ lên rừng, xuống suối, cuộc sống tuy còn nhiều khó khăn nhưng đậm nghĩa tình quê hương.
Năm 1974, khi vừa tròn 18 tuổi – cái tuổi đẹp nhất của đời người – cũng là lúc đất nước đang trong giai đoạn cam go của cuộc kháng chiến, bác Hà Văn Cỏng đã tình nguyện lên đường nhập ngũ. Khoác trên mình màu áo lính, bác mang theo niềm tự hào của gia đình, của bản làng và khát vọng được góp sức bảo vệ Tổ quốc.
Những năm tháng trong quân ngũ là quãng thời gian không thể nào quên. Bác được huấn luyện nghiêm khắc, nhanh chóng trưởng thành trong môi trường kỷ luật của quân đội. Với tinh thần dũng cảm, trách nhiệm cao, bác luôn hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao. Trải qua nhiều gian khổ, thiếu thốn nơi chiến trường, từ những đêm hành quân xuyên rừng, những ngày đối mặt với bom đạn, bác cùng đồng đội vẫn kiên cường bám trụ, giữ vững ý chí chiến đấu.
Không chỉ là một người lính gan dạ, bác còn là người đồng đội tận tình, luôn chia sẻ từng ngụm nước, từng miếng lương khô với anh em. Chính tình đồng chí, đồng đội đã giúp bác và những người lính trẻ vượt qua những tháng ngày ác liệt nhất.
Nhờ sự nỗ lực và cống hiến không ngừng, bác Hà Văn Cỏng đã được tin tưởng giao giữ cấp bậc trung sĩ. Đó không chỉ là sự ghi nhận của đơn vị mà còn là niềm tự hào lớn lao đối với gia đình và quê hương.
Năm 1979, sau 5 năm phục vụ trong quân đội, bác hoàn thành nghĩa vụ và xuất ngũ trở về địa phương. Rời quân ngũ, bác lại tiếp tục cuộc sống lao động bình dị nơi quê nhà. Phát huy phẩm chất “Bộ đội Cụ Hồ”, bác luôn gương mẫu, tích cực tham gia các phong trào ở địa phương, giúp đỡ bà con phát triển kinh tế, giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc.
Dù chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức về những năm tháng “thời hoa lửa” vẫn còn nguyên vẹn trong tâm trí bác. Đó là ký ức về một thời tuổi trẻ đầy gian khổ nhưng cũng rất đỗi tự hào – khi bác đã sống, chiến đấu và cống hiến hết mình cho Tổ quốc.
Câu chuyện của bác Hà Văn Cỏng không chỉ là hành trình của một người lính, mà còn là minh chứng cho tinh thần yêu nước, ý chí kiên cường của thế hệ cha anh – những con người đã góp phần làm nên hòa bình hôm nay.


