Bài viết

Câu chuyện của Bác Cựu chiến binh Hà Văn Mười - xóm Bản Màn, xã Phượng Tiến.

Thái Nguyên08/04/2026Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Phượng Tiến, tỉnh Thái Nguyên. + Trưởng nhóm: Đồng chí Mai Đình Tuấn – Bí thư Đoàn xã Phượng Tiến. + Thành viên: Lê Thị Giang - Ủy viên Ban Thường vụ Đoàn xã. + Thành viên: Ng (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Phượng Tiến, tỉnh Thái Nguyên)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bác Hà Văn Mười, sinh năm 1945, người dân tộc Sán Chỉ, lớn lên giữa núi rừng xóm Bản Màn, xã Phượng Tiến – nơi cuộc sống khi ấy còn nhiều gian khó nhưng đậm tình làng nghĩa xóm. Tuổi thơ của bác gắn với nương rẫy, với những con suối trong veo và những buổi chiều đốt lửa bên sườn đồi. Nhưng khi Tổ quốc gọi tên, người thanh niên ấy đã sẵn sàng rời bản làng, khoác ba lô lên đường ra trận.

Năm 1971, ở tuổi 26, bác nhập ngũ. Đó là thời điểm cuộc kháng chiến chống Mỹ đang bước vào giai đoạn ác liệt. Từ một người nông dân chân chất, bác trở thành người lính, mang trong tim lý tưởng chiến đấu vì độc lập, tự do của dân tộc. Những ngày đầu trong quân ngũ là chuỗi ngày rèn luyện gian khổ: hành quân đường dài, băng rừng, vượt suối, chịu đói, chịu rét, nhưng cũng chính nơi đó đã tôi luyện ý chí và tinh thần thép của người lính.

Trong những năm tháng chiến đấu, bác Hà Văn Mười đã cùng đồng đội tham gia nhiều nhiệm vụ quan trọng. Bom đạn kẻ thù dội xuống ác liệt, có những trận đánh diễn ra trong khói lửa mịt mù, ranh giới giữa sự sống và cái chết chỉ trong gang tấc. Bác từng chứng kiến đồng đội ngã xuống ngay bên mình, càng khiến bác thêm quyết tâm chiến đấu, giữ vững trận địa.

Dù gian khổ là vậy, nhưng trong ký ức của bác, tình đồng đội luôn là điều thiêng liêng nhất. Những bữa cơm vội vàng giữa rừng, những đêm chia nhau tấm chăn mỏng, hay những lần động viên nhau vượt qua hiểm nguy – tất cả đã trở thành kỷ niệm không thể nào quên trong cuộc đời người lính.

Trong một lần làm nhiệm vụ, bác không may bị thương do bom đạn. Vết thương ấy đã để lại di chứng lâu dài, khiến sức khỏe của bác bị ảnh hưởng. Sau nhiều năm điều trị và công tác, đến năm 1976, bác xuất ngũ trở về quê hương với cấp bậc H1, mang theo trên mình thương tích chiến tranh và niềm tự hào của người lính hoàn thành nhiệm vụ. Sau này, bác được hưởng chế độ bệnh binh.

Trở về Bản Màn, bác lại tiếp tục cuộc sống lao động giản dị. Dù sức khỏe không còn như trước, bác vẫn tích cực tham gia công việc của gia đình, góp phần xây dựng quê hương. Với bà con trong xóm, bác luôn là tấm gương sáng về tinh thần vượt khó, ý chí kiên cường và lòng yêu nước.

Giờ đây, khi đã ở tuổi xế chiều, mỗi lần nhắc lại những năm tháng “thời hoa lửa”, ánh mắt bác vẫn ánh lên niềm tự hào. Những ký ức chiến tranh, dù gian khổ, vẫn là một phần không thể thiếu trong cuộc đời bác – minh chứng cho một thế hệ đã sống, chiến đấu và hy sinh vì Tổ quốc.

Câu chuyện của bác Hà Văn Mười không chỉ là ký ức cá nhân, mà còn là lời nhắc nhở thế hệ hôm nay về giá trị của hòa bình, về sự biết ơn đối với những người đã góp phần làm nên độc lập, tự do cho đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Câu chuyện của Bác Cựu chiến binh Hà Văn Mười - xóm Bản Màn, xã Phượng Tiến. | Câu chuyện thời hoa lửa