Câu chuyện của Bác Cựu chiến binh Hà Văn Tần - xóm Tràng, xã Phượng Tiến.
Bác Hà Văn Tần sinh năm 1958, người dân tộc Tày, quê ở xóm Tràng, xã Phượng Tiến. Tuổi thơ của bác gắn với nương rẫy, đồi núi và những buổi theo cha mẹ lên rừng, xuống suối. Lớn lên trong những năm đất nước còn nhiều khó khăn sau chiến tranh, chàng trai trẻ Hà Văn Tần sớm mang trong mình khát vọng được khoác lên màu áo lính để góp sức bảo vệ Tổ quốc.
Năm 1978, khi vừa tròn 20 tuổi, bác tình nguyện lên đường nhập ngũ. Ngày chia tay quê hương, mẹ bác gói vội nắm cơm nếp, cha dặn dò vài lời ngắn gọn nhưng đầy tin tưởng. Hành trang của người lính trẻ khi ấy chỉ có chiếc ba lô, tấm chăn mỏng và niềm tự hào được đứng trong hàng ngũ Quân đội nhân dân Việt Nam.
Những ngày đầu trong quân ngũ là chuỗi tháng ngày rèn luyện gian khổ. Từ một chàng trai quen với ruộng nương, bác phải học cách hành quân dài ngày, luyện bắn, đào công sự, trực gác giữa đêm rừng. Mùa đông gió rét cắt da, mùa hè nắng cháy lưng áo, nhưng người lính trẻ vẫn kiên trì, quyết tâm vượt qua tất cả. Chính trong môi trường kỷ luật và tình đồng đội, bác trưởng thành từng ngày, trở nên rắn rỏi, vững vàng hơn.
Trong những năm tháng phục vụ quân đội, bác cùng đơn vị tham gia làm nhiệm vụ bảo vệ biên giới, giữ gìn từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc. Những chuyến hành quân xuyên rừng, băng núi, những đêm thức trắng giữa tiếng côn trùng và sương lạnh là ký ức không thể nào quên. Có những thời điểm thiếu thốn lương thực, anh em phải sẻ chia từng nắm gạo, từng ngụm nước. Nhưng chính trong gian khó ấy, tình đồng chí, đồng đội càng thêm gắn bó keo sơn.
Bác thường kể rằng điều quý giá nhất trong đời lính không chỉ là những chiến công mà chính là tình người – những người sẵn sàng che chở cho nhau giữa hiểm nguy, cùng nhau vượt qua thử thách để hoàn thành nhiệm vụ. Từ người lính trẻ năm nào, bác dần trưởng thành, được tin tưởng giao nhiệm vụ chỉ huy tổ, tiểu đội và phấn đấu đạt quân hàm Trung sĩ.
Năm 1983, sau 5 năm phục vụ trong quân ngũ, bác hoàn thành nghĩa vụ và xuất ngũ trở về quê hương. Ngày trở lại xóm Tràng, người lính năm xưa mang theo chiếc ba lô cũ, vài kỷ vật và biết bao kỷ niệm. Trở về đời thường, bác tiếp tục phát huy phẩm chất Bộ đội Cụ Hồ: chăm chỉ lao động, gương mẫu trong cuộc sống, tích cực tham gia các phong trào ở địa phương, xây dựng quê hương ngày càng đổi mới.
Hôm nay, bác Hà Văn Tần được hưởng chế độ 62 của Nhà nước – sự tri ân đối với những người đã cống hiến tuổi trẻ cho Tổ quốc. Dù mái tóc đã bạc, bác vẫn luôn tự hào về quãng đời quân ngũ của mình. Những năm tháng “thời hoa lửa” ấy đã trở thành hành trang quý giá, là niềm tự hào không chỉ của riêng bác mà còn của gia đình và quê hương.
Câu chuyện của bác là minh chứng cho tinh thần yêu nước, ý chí kiên cường của thế hệ thanh niên Việt Nam – những người đã sẵn sàng lên đường khi Tổ quốc gọi tên.


