Bài viết

Câu chuyện của Bác Cựu chiến binh Hà Văn Thắng - xóm Cóoc, xã Phượng Tiến.

Thái Nguyên07/04/2026Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Phượng Tiến, tỉnh Thái Nguyên. + Trưởng nhóm: Đồng chí Mai Đình Tuấn – Bí thư Đoàn xã Phượng Tiến. + Thành viên: Lê Thị Giang - Ủy viên Ban Thường vụ Đoàn xã. + Thành viên: Ng (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Phượng Tiến, tỉnh Thái Nguyên)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bác Hà Văn Thắng sinh năm 1944, người dân tộc Nùng, lớn lên tại xóm Cóoc, xã Phượng Tiến – vùng quê trung du còn nhiều khó khăn nhưng giàu truyền thống yêu nước. Tuổi thơ của bác gắn với nương rẫy, con suối nhỏ và những ngày tháng chứng kiến quê hương mình sống trong khói lửa chiến tranh. Chính những năm tháng ấy đã nuôi dưỡng trong lòng chàng trai trẻ Hà Văn Thắng một ước nguyện giản dị mà thiêng liêng: được khoác lên mình màu áo lính, bảo vệ Tổ quốc.

Năm 1965, khi vừa tròn 21 tuổi, bác tình nguyện lên đường nhập ngũ. Ngày chia tay quê nhà, hành trang của bác chỉ là chiếc ba lô vải, vài bộ quần áo và lời dặn dò của cha mẹ: “Đi mạnh giỏi, giữ mình, hoàn thành nhiệm vụ rồi trở về.” Lời dặn ấy trở thành động lực theo bác suốt những năm tháng chiến trường.

Những ngày đầu quân ngũ là chuỗi tháng ngày huấn luyện gian khổ. Từ một chàng trai quen việc nương rẫy, bác học cách hành quân đường dài, đào công sự, sử dụng vũ khí và rèn luyện ý chí thép của người lính. Chỉ sau thời gian ngắn, bác đã trưởng thành nhanh chóng, trở thành chiến sĩ vững vàng, được đồng đội tin yêu.

Những năm tháng chiến tranh ác liệt, bác cùng đơn vị tham gia nhiều chiến dịch, hành quân qua rừng sâu, băng qua suối lớn. Gian khổ nhất là những đêm hành quân trong mưa rừng lạnh buốt, lương thực thiếu thốn, bom đạn luôn rình rập. Nhưng giữa khó khăn, tình đồng chí đồng đội luôn là ngọn lửa sưởi ấm tinh thần người lính. Họ chia nhau từng ngụm nước, từng nắm cơm, cùng nhau vượt qua những thời khắc sinh tử.

Có lần, trong một trận chiến ác liệt, đơn vị của bác phải giữ vững trận địa trước hỏa lực mạnh của đối phương. Dưới làn bom đạn, bác cùng đồng đội kiên cường bám trụ, bảo vệ vị trí chiến lược. Chính sự gan dạ, bình tĩnh trong chiến đấu đã giúp bác hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ, được cấp trên ghi nhận và phong quân hàm Trung sĩ.

Suốt 8 năm quân ngũ (1965–1973), bác đã đi qua những tháng ngày khốc liệt nhất của chiến tranh. Đó là quãng thời gian tuổi trẻ của bác gắn liền với rừng sâu, chiến hào và tình đồng đội. Dù phải đối mặt với hiểm nguy, bác luôn giữ vững niềm tin vào ngày đất nước hòa bình.

Năm 1973, bác hoàn thành nhiệm vụ và xuất ngũ trở về quê hương. Rời quân ngũ, bác lại trở về với ruộng nương, với cuộc sống đời thường. Phát huy phẩm chất “Bộ đội Cụ Hồ”, bác tích cực lao động sản xuất, tham gia công tác địa phương, giáo dục con cháu về truyền thống yêu nước và tinh thần vượt khó.

Giờ đây, ở tuổi xế chiều, bác Hà Văn Thắng vẫn luôn tự hào về những năm tháng “thời hoa lửa” của mình. Những ký ức chiến trường tuy gian khổ nhưng là phần đẹp nhất của tuổi trẻ – nơi bác đã sống, chiến đấu và cống hiến hết mình cho Tổ quốc.

Câu chuyện cuộc đời bác là minh chứng cho lòng yêu nước, tinh thần dũng cảm và ý chí kiên cường của thế hệ cha anh – những người đã góp phần viết nên trang sử hào hùng của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn