Câu chuyện của Bác Cựu chiến binh Hầu Văn Cam- xóm Cóoc, xã Phượng Tiến.
Bác Hầu Văn Cam sinh năm 1957 trong một gia đình dân tộc Sán Chỉ ở xóm Cóoc, xã Phượng Tiến. Tuổi thơ của bác gắn với núi rừng, nương ngô, ruộng lúa và những mùa đông gió buốt nơi vùng cao. Lớn lên trong gian khó, bác sớm quen với lao động, với cuộc sống giản dị nhưng nghĩa tình của bản làng.
Năm 1978, khi tròn 21 tuổi, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, bác Hầu Văn Cam viết đơn tình nguyện nhập ngũ. Ngày lên đường, hành trang của chàng trai Sán Chỉ khi ấy chỉ là chiếc ba lô nhỏ, vài bộ quần áo và lời dặn dò nghẹn ngào của cha mẹ: “Đi mạnh giỏi con nhé, giữ gìn sức khỏe, hoàn thành nhiệm vụ rồi trở về bản.”
Những năm tháng quân ngũ mở ra trước mắt bác là chuỗi ngày huấn luyện gian khổ. Từ một chàng trai quen với nương rẫy, bác dần trở thành người lính thực thụ. Những buổi hành quân dài dằng dặc, những đêm gác lạnh, những bữa cơm vội nơi thao trường đã rèn luyện ý chí và tinh thần kỷ luật trong bác. Với sự chăm chỉ, chịu khó, bác được phong cấp bậc binh nhất.
Thời ấy, đất nước vừa bước qua chiến tranh nhưng biên giới vẫn chưa yên. Người lính trẻ Hầu Văn Cam cùng đồng đội thường xuyên làm nhiệm vụ nơi vùng biên cương. Đó là những ngày tháng không thể nào quên: mưa rừng, sương núi, thiếu thốn đủ bề, nhưng tình đồng đội thì ấm áp vô cùng. Họ cùng chia nhau từng ngụm nước, từng điếu thuốc, động viên nhau vượt qua mọi gian khó. Có những đêm nằm giữa rừng sâu, nghe tiếng côn trùng rả rích, bác nhớ nhà da diết, nhớ bếp lửa hồng và tiếng cười của người thân nơi quê xa.
Trong ký ức bác, điều quý giá nhất chính là tình đồng chí. Những người lính trẻ đến từ khắp mọi miền đất nước, khác nhau về giọng nói, phong tục nhưng chung một lý tưởng. Họ coi nhau như anh em ruột thịt. Chính tình cảm ấy đã giúp bác vượt qua nỗi sợ hãi và những thử thách khắc nghiệt của cuộc đời quân ngũ.
Năm 1982, sau 4 năm phục vụ trong quân đội, bác hoàn thành nghĩa vụ và xuất ngũ trở về quê hương. Ngày trở về bản, con đường đất quen thuộc như dài hơn bởi niềm vui đoàn tụ. Từ người lính trở lại đời thường, bác tiếp tục lao động, xây dựng cuộc sống mới. Những phẩm chất của người lính – kỷ luật, cần cù, trách nhiệm – vẫn luôn theo bác trong từng công việc hằng ngày.
Giờ đây, bác Hầu Văn Cam được hưởng chế độ 62, sống bình dị bên con cháu trong mái nhà nơi xóm Cóoc. Mỗi khi nhắc lại quãng đời quân ngũ, ánh mắt bác vẫn ánh lên niềm tự hào. Bác thường kể cho thế hệ trẻ nghe về những năm tháng “thời hoa lửa”, về tình đồng đội, về trách nhiệm của tuổi trẻ với quê hương, đất nước.
Cuộc đời người lính của bác không có những chiến công vang dội, nhưng lại là câu chuyện đẹp về lòng yêu nước, về sự hy sinh thầm lặng. Đó chính là niềm tự hào giản dị mà bền bỉ, như ngọn lửa âm ỉ cháy mãi trong trái tim người cựu chiến binh năm xưa.


